Chương 12

Bấy giờ Phong Dương cũng nhận ra sự bất thường trước đó của Quý Thiền, nhưng không dám lắm lời.

“Còn con hồ ly kia?”

“Thi thể hồ ly đã được đưa đi kiểm tra, không phát hiện chút tàn hồn nào, có lẽ đã tan biến hoàn toàn.”

“Tan biến?” Bạch Hưu Mệnh cười khẽ: “Yêu tộc trời sinh giảo quyệt, nếu có cơ hội sống, liệu nó sẽ cam tâm chịu chết sao?”

“Thế nhưng Quý Thiền đã bước qua mắt Bệ Ngạn, không có chút khác thường nào cả.”

Y đứng dậy, đi thẳng ra ngoài: “Chính vì vậy bản quan mới thấy tò mò.”

Bị treo trên giá sắt chẳng dễ chịu gì, huống chi thân thể A Triền lúc này đang cực kỳ suy yếu.

Ban đầu nàng còn cho rằng là do đoạt xá nên thần hồn và thân thể chưa hợp nhất, chỉ cần qua một thời gian là ổn.

Thế nhưng đã lâu đến vậy mà vẫn không hề có chuyển biến, trong lòng nàng bắt đầu lờ mờ suy đoán, sự yếu nhược này e không chỉ đơn thuần là do thần hồn không tương thích.

Ngay khoảnh khắc ấy, nàng nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Không bao lâu sau, một bóng người cao lớn chầm chậm xuất hiện trước cửa phòng tra khảo.

A Triền mở to mắt nhìn người kia đi vào. Lần này y không mang theo đao, nhưng trong gian thạch thất này, e rằng chẳng thiếu thứ còn đáng sợ hơn đao kiếm.

Như thể đọc được ý nghĩ trong đầu nàng, Bạch Hưu Mệnh bước đến cạnh chiếc bàn, từ giữa đám hình cụ sáng loáng, tiện tay nhấc một chiếc roi da lên.

Y nhấc roi, thong thả bước tới trước mặt A Triền.

“Danh tính.”

Đây là lần thứ hai y hỏi tên nàng.

“Quý Thiền.”

“Quý Thiền?” Y thấp giọng lặp lại, thốt ra hai chữ ấy như thể đang thì thầm tên tình nhân, âm điệu dịu dàng đến nghẹt thở.

“Quả là một cái tên rất hay. Có điều, ngươi thật sự là Quý Thiền sao?”

“Đại nhân cho rằng ta không phải ư?” A Triền ngẩng đầu lên, ánh nhìn mang theo vẻ thách thức.

Sợi roi thô nhám khẽ lướt nhẹ qua gò má nàng. Gương mặt Bạch Hưu Mệnh vẫn không đổi sắc, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chăm vào nàng.

“Đích nữ Tấn Dương Hầu, lẽ nào lại là kẻ gan lớn đến mức này?”

“Nếu đại nhân từng chết một lần, e rằng cũng chẳng nghĩ vậy đâu. Gan của ta... có khi còn lớn hơn đại nhân tưởng nhiều.”

“Ồ? Lớn đến đâu?”

A Triền nhoẻn miệng cười: “Chẳng phải đại nhân đang muốn biết nội đan của con hồ ly kia đi đâu rồi sao? Ta biết đấy.”

“Ngươi biết?”

“Đại nhân lại gần đây một chút, ta nói cho ngài nghe.”

Bạch Hưu Mệnh nghiêng người tới gần, hai người chỉ cách nhau chừng một hơi thở. Trong mắt nàng phản chiếu đôi đồng tử trầm tĩnh đầy mê hoặc của y.

A Triền khẽ khàng thở ra, tủm tỉm: “Bị ta ăn rồi.”

Ngay khoảnh khắc đó, nàng tiếng thét lên một tiếng.

Bạch Hưu Mệnh đã lùi lại mấy bước, trong tay y là cây roi vừa mới quật xuống, để lại trên người nàng một vệt máu dài rướm đỏ.

Khi chiếc roi ấy vung ra, từng móc sắt ngầm nơi đầu roi đều bật mở, đủ sức rọc thịt róc xương, ra đòn vừa độc địa vừa dứt khoát.

Cơn đau khiến A Triền run lên bần bật, thế nhưng nàng vẫn nghiến răng nói tiếp: “Đánh cũng vô ích thôi, đúng là bị ta ăn rồi.”

“Người phàm nuốt nội đan Yêu tộc sẽ chết.”

“Chỉ cần yêu tự nguyện dâng ra, sẽ không chết.” A Triền thở gấp từng hồi, khó nhọc nói: “Nó không muốn sống nữa nên đã dâng nội đan cho ta. Nếu không có viên nội đan ấy, mũi tên kia sớm đã lấy mạng ta rồi.”

Nghe qua, quả thực là một lời giải thích quá ư hợp lý.