Chương 11

Thế nhân đều biết Bệ Ngạn giỏi phân định phải trái, xét xử công minh. Nhưng ít ai hay rằng, đôi long nhãn ấy còn có thể soi thấu liệu một linh hồn có thực sự phù hợp với thân xác mình trú ngụ hay không.

Nếu đêm nay nàng cưỡng ép đoạt xác Quý Thiền, dù có qua mặt được thiên đạo, cũng không qua nổi đôi mắt người kia.

Song cho dù có vượt được cửa ải này... liệu nàng còn đường sống mà bước ra ngoài không đây?

Thị vệ không đưa nàng đến nhà lao, mà áp giải qua một hành lang dài hun hút. Tận cùng lối đi là một gian thạch thất le lói ánh đỏ.

Vào tới nơi, A Triền mới hay đó là phòng tra khảo.

Ánh sáng đỏ khi nãy nàng trông thấy chính là từ bếp lò đang rực cháy. Trên than hồng, từng chiếc bàn là lớn nhỏ và kìm sắt đủ kiểu đang bày ra la liệt...

Thị vệ của Minh Kính Ti lặng lẽ treo A Triền lên chiếc giá sắt đặt nơi góc phòng, dùng xích sắt khóa chặt cổ tay, cổ chân lẫn cổ nàng, sau đó rút lui không một tiếng động.

Trong phòng tra khảo chỉ còn lại một mình nàng.

Lúc này, A Triền mới thực sự nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn đến nhường nào.

Một nữ tử được nuôi nấng nơi hầu phủ, từ nhỏ đã sống trong gấm vóc xa hoa, khi gặp phải cảnh tượng khủng khϊếp như vậy tuyệt đối không thể giữ được sự bình tĩnh như nàng đã thể hiện.

Ngay khoảnh khắc nàng trả lời rành rẽ từng câu hỏi, nàng đã rơi trọn vào bẫy của nam nhân kia rồi.

A Triền lấy làm bực dọc, song giờ đây có hối cũng chẳng ích gì.

Nếu hôm nay không thể đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý, rất có thể y sẽ lựa chọn thà gϊếŧ nhầm còn hơn bỏ sót.

Khi A Triền còn đang thấp thỏm lo cho tính mạng, thì ở bên trong nội đường của nha môn, Bạch Hưu Mệnh đang ngồi nghe Phong Dương bẩm báo.

“Bẩm đại nhân, đã tra được thân phận của Quý Thiền.”

“Nói.” Lúc này y đã cởϊ áσ choàng ngoài, chỉ mặc một bộ quan bào đỏ thẫm thêu vảy cá vàng kim, dáng người cao gầy nổi bật hẳn giữa ánh đèn vàng vọt.

“Quý Thiền vốn là đích trưởng nữ của Tấn Dương Hầu, nhưng không lâu trước đã bị tước bỏ thân phận, trục xuất khỏi gia tộc, nghe nói là vì Tấn Dương Hầu bất ngờ phát hiện nàng không phải con ruột.”

“Bất ngờ phát hiện?” Bạch Hưu Mệnh nhếch môi, dường như cảm thấy câu nói này có chút nực cười.

“Thuộc hạ suy đoán, chuyện này có liên quan đến việc nhà mẹ đẻ của cố phu nhân bị giáng chức. Người vợ trước của Tấn Dương Hầu chính là đích nữ nhà họ Lâm.”

“Ừm. Còn gì nữa không?” Bạch Hưu Mệnh nhấc tách trà bên tay lên, thong thả nhấp một ngụm.

“Còn có, kẻ đã bắn Quý Thiền tối nay chính là viên ngoại lang của Hình Bộ, tên là Tiết Minh Đường. Tỷ tỷ của gã vừa được gả vào phủ Tấn Dương Hầu không lâu, hơn nữa còn mang theo một đôi hài tử.”

“Chỉ vậy thôi?”

Phong Dương khẽ gật đầu: “Chỉ vậy thôi ạ.”

Còn về phần suy đoán, hẳn đại nhân cũng đã tỏ tường. Chuyện bẩn thỉu trong phủ Tấn Dương Hầu sao có thể qua được mắt đại nhân.

“Vậy Quý Thiền là người thế nào?”

Phong Dương hơi khựng lại, cố gắng nhớ lại những gì mình tra được, cuối cùng đành đáp bằng bốn chữ: “Tiểu thư khuê các.”

Bạch Hưu Mệnh bật cười: “Tiểu thư khuê các à?”