Chương 27: Thù

Thẩm Thời Diên buột miệng: “Ngươi nói là có người hãm hại? Nhưng vì sao… lại muốn khởi binh mưu phản?”

Giọng Tiêu Thời Miện dần trở nên hư ảo, ánh mắt hắn nhìn xa xăm không chớp: “Bởi vì mẫu phi ta bị chúng bắt giam trong cung, chịu đủ tra tấn, phụ thân không chịu nổi cảnh mẫu phi chịu khổ vì người, nên mới liều mạng nổi dậy.”

“Người là bậc nam nhi đội trời đạp đất, đến cuối cùng kẻ kia cầm đầu mẫu phi ta ném xuống từ tường thành. Phụ thân ôm lấy chiếc đầu vẫn còn mở mắt ấy, rồi tự vẫn chết.”

“Còn ta, bị thuộc hạ người đưa ra khỏi hoàng cung, vứt trong ổ ăn mày, sống lê lết năm năm bằng nghề xin ăn.”

Nghe xong lời hắn, tim Thẩm Thời Diên bỗng nhói đau, sắc mặt nàng cũng tái nhợt đi.

Nàng khẽ hỏi: “Vì sao trước nay ngươi chưa từng nói với ta?”

Tiêu Thời Miện quay sang nhìn nàng: “Lúc ấy ta mới năm tuổi, đối với những việc xảy ra xung quanh chẳng biết gì cả, dù có biết, cũng chẳng hiểu được.”

Thẩm Thời Diên bừng tỉnh: “Vậy là phụ thân ta kể cho ngươi nghe những chuyện này?”

Tiêu Thời Miện khẽ cười, lắc đầu. Sao Thẩm Đức Lâm có thể nói cho hắn biết những điều ấy, ông ta chỉ mong hắn mãi là đứa con của loạn thần tặc tử, để dễ bề thao túng mà thôi.

Thấy vẻ mặt của Tiêu Thời Miện, Thẩm Thời Diên chau mày: “Chẳng lẽ không phải phụ thân ta?”

Tiêu Thời Miện gật đầu: “Thẩm Đức Lâm nhận ra thân phận ta, mang ta về Thẩm phủ, chỉ nói rằng ta là huyết mạch của loạn thần tặc tử. Nếu muốn quay lại hoàng thất thì phải nghe theo mọi mệnh lệnh của ông ta.”

Thẩm Thời Diên cụp mắt xuống, điều ấy quả thật giống hệt tác phong làm việc của phụ thân.

Nàng vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của hắn khi mới đến Thẩm phủ, một tiểu khất cái gầy guộc, dù đã được tắm rửa sạch sẽ, vẫn mang theo vẻ sợ sệt trong mắt.

Khi ấy, mẫu thân nàng vừa mới qua đời, lòng nàng đau thương, nhìn thấy đứa nhỏ gầy yếu ấy, trong lòng không khỏi dấy lên chút thương cảm.

Năm xưa nàng từng nói với hắn rằng, về sau nàng đi đâu hắn liền theo đó, khỏi để người khác bắt nạt.

Chỉ một câu nói ấy, hắn liền ghi tạc trong lòng.

Thẩm Thời Diên cảm thấy hơi lạnh, kéo chặt áo choàng trên vai, rồi hỏi: “Vậy làm sao ngươi biết được chân tướng sự việc?”

Tiêu Thời Miện nhàn nhạt đáp: “Tự nhiên là có người trong cuộc nói cho ta biết.”

“Vậy rốt cuộc là ai hãm hại tiên Thái tử?”

Lại là ai gϊếŧ mẫu phi của hắn?

Tiêu Thời Miện xoay người, ánh mắt thâm sâu giam chặt lấy nàng: “A Diên, nàng thông minh như vậy, chuyện này chẳng lẽ khó đoán sao?”

Thẩm Thời Diên nhìn hắn, từng chút một rơi vào trong đôi mắt sâu thẳm ấy, đầu óc choáng váng. Việc gì phải suy đoán, chỉ cần xem kẻ nào sau cùng đăng cơ, kẻ nào nắm quyền trong tay là đủ.

“Là… phụ thân của Tiêu Kiến Ninh!”

Trong đêm lạnh lẽo, chợt một trận gió thổi qua. Thẩm Thời Diên nheo mắt, vành mắt hơi đỏ, nàng nhìn Tiêu Thời Miện: “Vậy ra, Tiêu Kiến Ninh là con của kẻ thù ngươi?”