Tiểu nhị không khỏi có chút ngẩn ngơ, thầm nghĩ đây nhất định là vị giáo chủ ma giáo kia, đôi mắt vừa tròn vừa sáng, trông như cú mèo.
“Tiểu nhị, ngốc rồi sao?” Y liếc nhìn tiểu nhị Giáp, cười đến khinh miệt, ánh mắt lại càng trong trẻo.
Bị y liếc như vậy, tiểu nhị cấp tốc hoàn hồn, vạn phần nhiệt tình: “Ay du! Gió to trời rét, vị khách quan này mau mời vào trong, ngài muốn nghỉ chân hay là ở trọ?”
Y hừ lạnh một tiếng, hít sâu một hơi nói: “Cho một bình rượu ngon, hai cân thịt bò, ba cái màn thầu, bốn lượng đậu phộng, năm đĩa đồ ăn không bỏ gừng tươi ít muối, chén của bổn giáo chủ phải rửa sạch, đũa cũng vậy, bổn giáo chủ nếu ăn không sảng khoái thì coi chừng cái đầu của ngươi. Nhanh chân lên đừng có lề mề!”
Tiểu nhị chà chà tay, gãi gãi đầu, ngại ngùng nói: “Ách, giáo chủ đại nhân, tiểu nhân nghe không kịp, phiền ngài nhắc lại một lần nữa được không?”
“…”
Trước khi vị giáo chủ ma giáo kia nổi giận, tiểu nhị đã dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chạy ào xuống bếp. Nhàn rỗi đứng một hồi, hạ dược vào trong rượu xong, dùng ngón tay khuấy đều, đặt trên cái khay sơn đen, kèm theo bát thịt bò ngũ vị hương bưng tới bàn giáo chủ ma giáo.
“Giáo chủ đại nhân, đồ ăn của ngài có rồi đây.” Tiểu nhị nhẹ nhàng đặt vò rượu với thịt bò trước mặt giáo chủ, cười đến tỏa nắng.
Giáo chủ ma giáo liếc mắt nhìn, nhíu mày: “Chưa đem lên đủ.”
“Trời đông giá rét, thức ăn không thể để lâu được, ngài dùng trước đi, đầu bếp còn đang làm, không cần vội, thức ăn đem lên đủ ngay thôi.” Tiểu nhị nhìn y, tiếp tục mỉm cười.
“Không cần, không đủ bổn giáo chủ không ăn.” Tháo khăn lông chồn xuống, để lộ chiếc mũi cao thẳng cùng đôi môi ưu mỹ. Y thoạt nhìn là một nam tử cực kỳ tuấn tú, nhưng từ trong ra ngoài lại toát một cỗ khí tức lãnh ngạo.
“Vậy ngài đợi chút, ta đi hối thúc, lập tức sẽ đầy đủ cho ngài, được không?” Tiểu nhị sắc mặt thoáng cứng đờ, không cảm thấy thanh âm của mình có hơi run.
“Ngươi dám để bổn giáo chủ đợi?” Người nào đó hàng mày xoắn thành một đoàn, hai mắt hung hăng trừng.
“Tiểu nhân không dám tiểu nhân không dám, vậy chỉ thị của giáo chủ đại nhân ngài là?” Tiểu nhị mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt, lén liếc thanh trường đao sau lưng y.
“Hừ, ngươi nói xem?” Người nào đó thái độ chán ghét hỏi ngược lại. Tiểu nhị này mặt mày có vẻ linh lợi, hóa ra là một tên ngốc.
“Vậy, vậy ngài đợi, ta lập tức đi hối thúc.” Tiểu nhị nói xong, khom lưng thật thấp vâng vâng dạ dạ lui ra.