Thế nhưng, chính vì nhân thủ không nhiều, Lôi Bá Thiên đã nghĩ ra một kế hoạch phi thường “chu toàn”. Hắn thăm dò được tin tức chuẩn xác, đêm nay giáo chủ ma giáo sẽ đi ngang qua khách điếm này, đến chừng đó nhất định sẽ dừng chân tại đây. Người đời đều biết giáo chủ ma giáo luôn tự cho mình cao thâm, võ công siêu quần, bách độc bất xâm, Lôi Bá Thiên tốn nhiều thời gian, tìm về mật dược vô sắc vô vị tên “Thanh thiên thác”, trong mười hai canh giờ tâm trí cùng khí lực sẽ trở về thời hài đồng ba tuổi, nếu bảo tiểu nhị bỏ vào trong rượu lẫn đồ ăn, giáo chủ ma giáo kia ắt không tài nào phát hiện được, đến lúc đó cả đám người nhất tề xông lên, thì… hắc hắc hắc hắc.
Nhìn đại hán đầu trọc cười rạng rỡ như đóa hoa cúc, trái tim tiểu nhị lại rỉ máu. Hành động giang hồ trọng đại thế này, hắn lần đầu tiên được tham gia.
Là một tiểu nhị hoàn mỹ, hắn vốn nên tận lực thỏa mãn mọi yêu cầu của khách, tỷ như hiểu ý nói cho một đôi nam nữ hay nam nam thậm chí là nữ nữ chỉ còn lại một gian phòng, hoặc giả trong lúc bạch y đại hiệp nào đó đang nghênh phong cuồng tiếu thì hợp thời dâng lên một vò rượu ngon. Thế nhưng, từ trước đến nay toàn làm vai phụ trong các sự kiện, bảo hắn đột nhiên phải đảm nhận nhiệm vụ thích sát đại ma đầu mà chỉ vai chính mới có, quả thật là làm khó hắn rồi.
Tiểu nhị rất sợ, nhưng nhìn những con mắt sáng rực khắp sảnh, không hiểu từ đâu đột nhiên sinh ra một cỗ khí phách, gật đầu đáp ứng luôn.
Bàn bạc một hồi, Lôi Bá Thiên giao cho tiểu nhị một gói bột phấn trắng, mỉm cười nhìn hắn, xoay người lệnh chúng thủ hạ mai phục. Tiểu nhị rùng mình một cái, gãi gãi đầu.
Tuyết càng rơi càng dày, gió quất ào ào đến tai người phát đau.
Tiểu nhị dựa cửa, nhìn trời đêm u ám.
Xa xa, một người ung dung đi lại.
Đó là một nam tử cao gầy đầu đội nón trúc, mặc trường bào đen huyền, góc áo dùng tơ vàng thêu hoa văn phức tạp, trên cổ choàng khăn lông chồn đen, nửa khuôn mặt ẩn trong khăn choàng, chỉ để lộ một đôi mắt sáng. Y ước chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, tóc dài như mực tung bay, chỉ có tóc mai hai bên dùng lụa đen buộc lại, thoạt nhìn có vẻ trẻ con. Giữa một miền tuyết trắng, chỉ mỗi y một thân hắc bào, lưng mang trường đao thật lớn, trông càng quỷ dị.
Chậm rãi bước đến trước mặt tiểu nhị, cởi nón trúc trên đầu xuống, nhét vào tay hắn, sau đó nghiêng đầu nhìn hắn cười đến không rõ ý tứ.