Chương 50: Lừa dối chim nhỏ?

Phượng Sâm đầu óc linh hoạt đâu dễ gì tin vào những lời nói hoa mỹ của lão. Cậu không khách khí mà vạch trần luôn chân tướng:

“Thật ra ngươi chỉ muốn ta làm lao động miễn phí đúng không? Thật là tâm địa hiểm độc!!!”

Tâm tư của Tề trưởng lão bị bóc mẽ, ông cũng không giận mà chậm rãi buông cánh của chim nhỏ ra. Thấy chim nhỏ cao bằng nửa người nghiêng nghiêng cái đầu nhìn mình, Tề Hoài Nhân vui vẻ vỗ đầu cậu cảm khái nói:

“Trong lòng ta vẫn luôn xem ngươi như tiểu hải tử, nhưng nhìn lại ngươi cũng đã là Phượng Hoàng có tự mình gánh vác một phương, vạn người tín ngưỡng, chúng tinh phủng nguyệt.”

“Pi?” Chim nhỏ có chút ngơ ngác, chẳng hiểu ra sao, cậu không biết lần này Tề Hoài Nhân khen mình là có ý đồ gì. Quả nhiên, câu tiếp theo liền đổi đề tài:

“Vậy lần trước là ngươi đã ăn sạch mười mấy con gà trong viện của ta, còn làm cháy trụi tóc của ta nữa…. Mấy chuyện đó ngươi tính sao đây?”

Tề Hoài Nhân vừa vuốt râu vừa tỏ vẻ lơ đãng nói: “Là một Phượng Hoàng anh minh thần võ, chẳng lẽ mấy chuyện nhỏ như vậy cũng không dám nhận? Thật ra, ta cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần…. Rút sạch lông chim của ngươi là được.”

Nhổ sạch lông? Phượng Sâm nghe xong lập tức nhảy dựng lên:

“Ngươi nói bậy! Rõ ràng ta đâu có làm đến mức đó?” Lời còn chưa dứt, Phượng Sâm đã biết mình sập bẫy.

Lúc đầu còn chế nhạo kiểu tóc mới của lão già này, nhưng giờ Phượng Sâm đã quen với kiểu tóc mới ngắn cũn đó. Tuy tóc Tề trưởng lão đúng là mới chỉ mọc được một đoạn ngắn.... Nhưng chim nhỏ ta rõ ràng chỉ thiêu cháy một chút tóc ở phần gáy với một xíu ở trên đỉnh đầu thôi! Nào có như lão nói là thiêu hết cả cái đầu?

Lão già này vậy mà cũng dám tính kế với ta!

Chim nhỏ đáng yêu như thế, ngươi làm sao có thể nhẫn tâm bắt nạt chim nhỏ như vậy chứ?

Tề trưởng lão chỉ chờ câu này! Ngay từ đầu lão đã nghi ngờ Phượng Sâmchính là hung thủ, nay rốt cuộc đã tóm được bằng chứng.

"Hừ! Ta biết ngay chỉ có tiểu tử thúi ngươi mới dám đến đốt tóc ta!"

"Cứu mạng! Cứu mạng chim nhỏ! Pi pi oa oa, có ai không? Có ai đến cứu bé chim nhỏ đáng thương này không!"

Phượng Sâm bị dọa đến mức chạy tán loạn khắp nhà, phía sau là Tề Hoài Nhân không chút hình tượng, cầm thước đuổi theo chuẩn bị "dạy dỗ" chim nhỏ một trận.

"Tiểu tử thúi, đừng tưởng ngươi là Phượng Hoàng thì ta sẽ nể mặt! Dám đốt tóc của ta? Hôm nay không dạy cho ngươi một bài học, ta không phải họ Tề!"

Trước đó, Tề trưởng lão đúng là có thi triển thuật pháp che giấu rất kỹ, bình thường sẽ không bị ai phát hiện ra. Nhưng lần trước khi cùng mọi người tiến vào cấm địa, mái tóc búi lên của lão trong lúc chạy trốn bỗng nhiên bị bung ra, để lộ nguyên một mảng hói sáng choang!

Cảnh tượng đó.... khiến mọi người vô cùng sửng sốt, thậm chí một số môn phái còn đặc biệt chạy qua hỏi: "Đây là mốt mới của Phượng Tê Tông à?"

Tề Hoài Nhân xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, nếu không vì còn chút thể diện, lão đã sớm lủi mất rồi.

"Khoan đã, đợi một chút!" Đúng lúc Tề trưởng lão chuẩn bị ra tay, chim nhỏ đột nhiên hét lớn ngăn cản.

Tề Hoài Nhân cảnh giác, giơ thước lên định bắt lấy cánh của chim nhỏ: "Ngươi lại tính giở trò gì?"

Phượng Sâm vội vàng hô lên: "Cho ta một cơ hội cứu chữa!"

"Hử? Cơ hội gì?" Tề Hoài Nhân nheo mắt đầy nghi ngờ nhưng trong tay thước vẫn chưa hạ xuống, đề phòng Phượng Sâm lại định giở trò gì.

Phượng Sâm biết mình không còn nhiều cơ hội vội vàng nói: "Ta, ta, trước kia ta có từng nghiên cứu một loại đan dược tên là Kim Vũ Đan, nếu ăn vào sẽ khiến lông tóc nhanh chóng mọc lại, đã vậy còn trở nên vô cùng mềm mượt. Thật đấy!"

Tề trưởng lão nghe vậy liền có chút dao động, nhưng vẫn bán tín bán nghi hỏi: "Ngươi nghĩ ta sẽ tin ngươi chắc?"

"Ta có thể đưa cho ngươi phương thuốc! Đây chính là phương thuốc được ghi lại trong bí tịch của Phượng tộc, bên ngoài tuyệt đối không ai có!"

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật!"

Chim nhỏ nói xong, lập tức biến trở lại hình người, cầm bút viết phương thuốc xuống. Nét chữ rõ ràng, mạnh mẽ, nhìn qua đúng là có chút phong vị cổ tịch.

Chỉ trong chốc lát, Phượng Sâm đã viết xong đơn thuốc, còn tự tin thêm một hàng chữ lớn ở trên cùng: "Kim Vũ Đan - Phiên Bản Tăng Cường" vô cùng nổi bật.

Tề Hoài Nhân đứng một bên nhìn, tuy không hiểu rõ các dược liệu, nhưng lão vẫn nhìn vô cùng chăm chú. Ông chỉ vào dòng chữ trên cùng, thắc mắc: "Này... Phiên Bản Tăng Cường là ý gì vậy?"

Phượng Sâm không muốn giải thích quá nhiều, làm ra vẻ bí hiểm. "Dù sao thì ngươi cứ yên tâm đi."

Thấy ông vẫn còn có chút lưỡng lự, cậu thúc giục: "Aiiii, ngươi vẫn còn chưa tin sao?"

Chính vì là ngươi nên ta mới không dám tin đấy....

Thấy Tề Hoài Nhân bắt đầu mềm lòng, Phượng Sâm làm bộ định rút lại phương thuốc. Tề trưởng lão lập tức quýnh lên, vội vàng nịnh nọt: "Đúng, đúng, đúng, sao ta lại không tin tiểu Phượng Tiên Quân chứ!"

"Hừ!" Phượng Sâm không chút chột dạ nhét tờ giấy vào tay đối phương.

"Đến lúc có hiệu quả nhớ đến tạ ơn ta là được."

Nhiều nămtrôi qua, Phượng Sâm vẫn chưa từ bỏ việc chế tạo Kim Vũ Đan, mặc dù trong thư tịch của Phượng tộc có nhắc đến việc phương thuốc này có chút khuyết điểm. Nhưng chim nhỏ là ai chứ? Chuyện nhỏ này có thể làm khó được cậu sao?

Phượng Sâm nghiên cứu thêm vài tháng, tự tin là đã hoàn thiện phương thuốc. Mặc dù lần trước phương thuốc bị lộ, khiến Mộc Tông không chịu thử nghiệm, nhưng Phượng Sâm vẫn kiên trì chế tạo lại.

Lần này thât trùng hợp ---- có một người tự nguyện thử thuốc.

Phượng Sâm không ngừng khen ngợi Kim Vũ Đan, nào là mọc tóc nhanh, mượt mà óng ánh, da thịt hồng hào, làn da sáng bóng.... Thậm chí còn tuyên bố ăn vào sẽ giúp ... da không còn chút nếp nhăn!?

Tề Hoài Nhân tuy vẫn còn chút nghi ngờ nhưng cũng bị thuyết phục bởi vẻ mặt vô cùng "chân thành" của chim nhỏ. Trong chớp mắt, cả người và chim đều nở một nụ cười mãn nguyện --- chỉ khác một điều:

Một người cười vì lừa gạt được chuột bạch, một người cười vì nghĩ mình sắp có thật nhiều tóc