Edit: Manh Manh
"Này..." Chung Nam Tiêu có chút ấp úng, mở miệng đùn đẩy câu hỏi cho đồ đệ của mình. "Ta không hiểu biết vấn đề này cho lắm, ngài hỏi Đoạn Thanh Sương đi, người trẻ tuổi hiểu rõ cái này hơn ta."
Nghe vậy Phượng Sâm liền quay đầu nhìn về phía sư huynh.
Đoạn Thanh Sương thấy cậu nhìn qua, cũng liên tục xua tay, vội vàng từ chối. "Này này này, con cũng chưa từng có đạo lữ, làm sao con biết được... Sư phụ đã sống nhiều năm như vậy, đương nhiên là thần thông quảng đại hơn con rồi."
Lời này làm Chung Nam Tiêu có chút không vui, hắn chỉ lớn hơn Yến Bắc Linh có chín tuổi thôi mà, cái gì mà nói sống lâu như vậy? Đương nhiên phải mở miệng phản bác. "Sư phụ ngươi chỉ lớn hơn ngươi có mười mấy tuổi, ngươi như nào lại nói ra những lời này?"
Mắt thấy hai người sắp vì vài lời nói mà trở nên náo loạn, hơn nữa chim nhỏ cũng chưa có được đáp án, lập tức chạy đến ngăn cản. "Không cần đánh nữa! Các ngươi dù có đánh cũng không chết người được đâu!"
....?
Vậy ngài cũng rất tri kỷ.
Phượng Sâm thấy hai người đều là bộ dạng ấp úng, liền biết trong đó tất nhiên có vài điều không thích hợp, cậu vội vàng chỉ trích hai người. "Loại chuyện này có gì mà phải giấu diếm? Sao hai người lại phải giấu ta?"
"Việc này có ảnh hưởng rất lớn a! Các ngươi có nói hay không? Không nói thì ta đi tìm người khác để hỏi!"
Việc mất mặt như này hỏi ở chỗ hắn thì cũng thôi đi, như thế nào còn muốn chạy đi hỏi người khác? Chung Nam Tiêu bất đắc dĩ nhắm mắt, cuối cùng cũng đồng ý trả lời câu hỏi của Phượng Sâm. "Ách, việc này nói ra thì rất dài...."
Phượng Sâm không kiên nhẫn đánh gãy lời hắn, qua loa lấy lệ nói. "Vậy nói ngắn gọn."
Đoạn Thanh Sương đứng bên cạnh yên lặng lấy mấy quyển thoại bản từ trong túi càn khôn ra đặt lên bàn. "Ân... Ngài đọc mấy cái này xem, nói không chừng có thể lĩnh hội được một chút..."
"Ngươi ngươi ngươi.... Ngươi từ đâu có được mấy thứ này? Tốt a Đoạn Vi, ta đúng là đã nhìn lầm ngươi!" Chung Nam Tiêu gấp đến độ dậm chân, chỉ kém chỉ tay thẳng mặt mắng hắn.
Phượng Sâm đột nhiên chạy đến hỏi bọn họ mấy thứ này, dù sao thì ở phương diện này không có ai đủ thành thạo, chỉ cần chỉ điểm chút ý tứ, làm cho hai người họ vào ban đêm lĩnh hội một chút là được rồi. Nơi nào cần phải chỉ chi tiết như vậy?
Đồ đệ này của hắn vẫn là quá thành thực, nhân gia muốn cái gì liền cho cái đó.
Đoạn Thanh Sương cầm trong tay mấy quyển thoại bản như là khoai lang nóng, vội vàng ném lên mặt bàn, hoảng loạn giải thích. "Đây là do con tịch thu của mấy đệ tử khác, không liên quan đến con. Từ trước đến giờ con chưa từng xem qua loại đồ vật này, sư phụ ngài đừng oan uổng cho con a."
Cầm ra một quyển thoại bản, Phượng Sâm không rảnh lo hai người đang cãi nhau, cậu gấp chờ không nổi mở ra trang bìa, vội vàng nhấm nháp đọc hết quyển sách.
Một khắc sau, mặt cậu đầy kinh tủng ném thẳng quyển sách ra xa, lớn tiếng kêu to. "Trời ơi, đây là thứ đồ vật gì a a a a a a a!"
Yến Bắc Linh ở ngoài nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đẩy cửa đi vào, thấy Phượng Sâm một bộ ta phải chịu hết khuất nhục, hắn vội vàng chạy đến, đẩy Chung Nam Tiêu đứng ở bên cạnh ra hỏi. "Sao vậy? Ai bắt nạt em?"
Chung Nam Tiêu bị đẩy ra trên mặt đều là sự khó hiểu, sau đó lập tức phủi sạch trách nhiệm. "Không phải ta, ta chưa làm cái gì cả, đồ vật dơ bẩn này là do đồ đệ ta lấy ra."
Đối với vị sư huynh không đáng tin cậy của mình, Yến Bắc Linh nửa câu cũng không tin tưởng, trả lại cho Chung Nam Tiêu một ánh mắt hung ác.
Phượng Sâm thấy Yến Bắc Linh đi đến, sợ đến mức nhảy dựng lên trốn ra phía sau Đoạn Thanh Sương. "Ngươi đừng tới đây, ngươi đừng tới đây a a a a a!"
"A a a a gϊếŧ chim rồi -------" Mắt thấy Yến Bắc Linh tiến lại gần duỗi tay muốn bắt mình, nháy mắt Phượng Sâm liền nghĩ đến cảnh tưởng quyển sách vừa miêu tả. "Người nọ áp thân mình lên, âm thanh khàn khàn nói: Ngọc Lang, để ta có được ngươi có được không? Ngay sau đó chính là một đoạn miêu tả làm bẩn đôi mắt."
Còn chưa tính.
Còn! Có! Tranh! Vẽ!
Ban đầu Phượng Sâm vẫn chưa xem hiểu cái miêu tả này là cái gì, cậu chỉ có thể tưởng tượng đại khái ra cái bóng người đè lên nhau. Kết quả lật đến trang sau, tác giả vẽ rất chi tiết! Tất cả những chi tiết nhỏ nhất đều được vẽ tỉ mỉ!
Đây còn là thứ để cho chim xem sao!
Cậu hận không thể tự chọc mù hai con mắt!
Nhưng trí nhớ của chim nhỏ quá tốt, thậm chí cậu còn có thể nhớ đến lời thoại ghi kèm trên tranh vẽ. "Ngọc Lang thở mạnh, không chịu nổi nói: Chậm một chút... A.... Ưʍ..."
A a a a a a đáng chết! Hôm nay cậu vì cái gì lại đi đến nơi này chứ?
Mắt thấy Đoạn Thanh Sương vì không muốn bị kẹp giữa hai người nên chuẩn bị đứng dậy rời đi, lúc này Phượng Sâm bộc phát tốc độ nhanh nhất từ khi chào đời, trước khi Yến Bắc Linh chạm vào cậu, lập tức biến thành chim nhỏ bay đi mất. "Đi trước một bước, các ngươi cứ chậm rãi chơi!"
Quả nhiên lần nào đến cái núi này đều không có chuyện gì tốt!!!
Về sau dù có chết cậu cũng sẽ không bước vào ngọn núi này nửa bước!
Yến Bắc Linh thấy cậu chạy mất, xoay người nhìn về phía Chung Nam Tiêu đang giả bộ bận việc, chỉ thấy sư huynh hắn hơi hơi nhún vai, tỏ vẻ bản thân không chút liên quan đến sự tình này.
Hắn rời tầm mắt nhìn về phía Đoạn Thanh Sương cũng cùng bộ dáng giả ngu với sự phụ mình, nhìn trời nhìn đất chỉ không dám nhìn thẳng hắn một cái.
Ha, hai tên ngốc này phỏng chừng cũng không nói ra được lời nói gì hữu dụng.
Xem phản ứng vừa rồi của Phượng Sâm, hắn cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì. Chẳng qua, không biết Phượng Sâm có thể tiếp thu vấn đề này hay không...
Thôi, để em ấy đi giải sầu cũng tốt.
*_*
Chim nhỏ nhanh như tia chớp bay khỏi cái nơi thị phi kia.
Không được, không được. Loài người bọn họ sao có thể khủng bố vậy chứ. Nhưng tư thế trong sách đó, người bình thường thực sự có thể làm được sao?
Tạm thời chưa xét đến có làm được hay không, nhưng cậu thật sự chưa từng thấy con chim nào làm mấy thứ đó cùng đạo lữ.
Nhưng nhỡ may kiến thức này đã thay đổi sau ngàn năm thì sao? Cậu tốt nhất vẫn nên dành chút thời gian đi tìm hiểu.
Vừa nghĩ như vậy xong, Phượng Sâm đã phát hiện mình theo thói quen bay về Cực Túc Sơn.
Nháy mắt trong đầu Phượng Sâm hiện lên hình ảnh trong sách, khác cái là hai khuôn mặt bị thay thành mình và Yến Bắc Linh.
Không không không, suy nghĩ này thật là đáng sợ.
Phượng Sâm lập tức mạnh mẽ đuổi đi mấy suy nghĩ tà ác này đi, nhưng kết quả vẫn vô dụng.
Nếu cậu cùng mỹ nhân tiên tử làm cái chuyện này, cũng không phải là chán ghét, nhưng cũng không có nghĩa là cậu yêu thích nó. Vẫn duy trì thái độ rất là vi diệu....
Thôi, tốt nhất là hai ngày tới không nên quay về Cực Túc Sơn.
Chim nhỏ lập tức quyết định chủ ý, kiên quyết mười ngày nửa tháng tới sẽ không quay về Cực Túc Sơn.
Cậu đã hoàn toàn quên mất trên núi còn có Tiểu Dung đang ngóng chờ ...
Hừ hừ! Đi gây tai họa cho người khác thôi!
Người khác ở đây cũng không quá xa lạ, vâng chính là Tề trưởng lão.
Lúc đó, Tề trưởng lão còn đang nghiêm túc giảng bài cho các đệ tử ở giảng đường.
Mùa đông yên lặng qua đi, hiện giờ cảnh sắc đang là "Dương liễu thanh thanh nước sông bình".
(Nôm na là Liễu xanh, nước sông bình lặng.)
Gió thổi vào cũng không còn lạnh băng như mấy ngày trước nữa, sau giờ ngọ hơi thở mặt trời chói chang.
Cửa sổ học đường hôm nay không bị đóng lại, vừa vặn để cho Phượng Sâm hành động.
Sau khi tỉnh lại, hình thể cậu đã trưởng thành hơn không ít, cao hơn, to hơn, cũng đẹp hơn, có điểm giống với hình thể khi cậu chơi đùa với Mộc Tông.
Hiện tại cậu cao hơn nửa người cho nên không thể đứng trên vai được, cuối cùng chim nhỏ lựa chọn đứng ở trên bàn của Tề trưởng lão.
Tề trưởng lão còn đang giảng bài hăng say, đột nhiên một con chim lửa đỏ đứng ở trên bàn của ông. Ông lập tức phản ứng lại, biết được con chim đang đứng trước mắt mình là ai. Đầu tiên là ông chỉ nghĩ tới con Phượng Hoàng chỉ biết quấy rối kia, nhưng hình thể hiện tại lại rất khác biệt, nhất thời ông không dám xác nhận.
"Làm gì, làm gì, mau tan học, mau tan học!" Phượng Sâm ép giọng kêu lên mấy tiếng.
Vừa nghe được mấy câu này, hơn nữa đi kèm cùng ánh mắt bất hảo kia thì không thể sai được, ông khẳng định đây chính là Phượng Sâm.
Dưới đài các đệ tử nghe thấy phía trên truyền đến động tĩnh quỷ dị, không khỏi ngước mắt nhìn một chút.
Kết quả liền nhìn thấy cảnh tượng như sau: Một con yêu thú không biết tên cao chưa đến nửa người đang đứng ở trên án uy hϊếp lão sư, cái miệng mở ra như muốn đem Tề Hoài Nhân nuốt trọn.
Đây là làm sao?
Các đệ tử bên dưới lập tức lâm vào trầm tư.
Tề Hoài Nhân không những không đuổi nó đi, còn làm lơ việc chim nhỏ quấy rối trong giờ học, mặc cho chim nhỏ quậy như nào cũng không để ý đến.
Bất luận là chim nhỏ xé hết sách của Tề Hoài Nhân, hoặc chạy xuống lôi kéo mấy đệ tử chơi trò chơi thì ông đều mặc kệ.
Các đệ tử cũng không biết Tề trưởng lão là không nhìn thấy con chim này, hay là do lai lịch của nó không tầm thường.
Nhưng với tính tình của Tề trưởng lão vậy mà có thể nhẫn nhịn nó cả một tiết học. Không phải bình thường chỉ chút việc nhỏ cũng có thể khiến ông phát giận hay sao?
Có chút không hiểu nha.
Thẳng đến khi kết thúc tiết học, đối mặt với các đệ tử dẫm tới dẫm lui để chạy ra ngoài,bộ dáng Tề Hoài Nhân cũng không phát giận, thậm chí so với bình thường còn nhiều hơn một tia mỉm cười.
Di, thật đáng sợ!
Chúng đệ tử chưa gặp qua cảnh tượng này bao giờ, lập tức hoảng sợ thu thập đồ vật chạy thoát nhanh khỏi hiện trường.
Đến khi mọi người đã đi hết, mặt Tề Hoài Nhân lập tức lạnh xuống, bắt lấy Phượng Sâm suốt ngày chỉ biết quấy rối, thấp giọng uy hϊếp. "Tỉnh khi nào?"
"Ai da!" Chim nhỏ bất chợt bị bắt được, có chút ngoài dự kiến, ban đầu cậu còn tưởng rằng Tề Hoài Nhân đã biết được thận phận của cậu cho nên đối với cậu cực kì cung kính, mặc cho cậu quấy rối như thế nào cũng không tức giận.
Ai biết ông ấy không phải cung kính mà là chờ mọi người đi hết mới lại đây thu thập cậu.
Ông một tay bắt lấy cánh của Phượng Sâm, lần nữa hỏi. "Tỉnh lại khi nào vậy?"
"Hôm nay, hôm nay a. Vừa mới tỉnh không lâu, ai da cánh của ta đau!" Phượng Sâm nhanh chóng trả lời, trong mắt còn ngân ngấn lệ, mặc cho ai thấy đều cảm thấy đây chính là một con Phượng Hoàng đáng thương.
Nhưng Tề Hoài Nhân mới không thèm tin, ông âm thầm trợn trắng mắt, sau đó buông tha cho đôi cánh đáng thương của Phượng Sâm.
"Ngày ấy, ngươi làm ta sợ gần chết, sao có thể đánh nhau như vậy chứ?" Tề trưởng lão nổi giận. "Thật không biết kiến thức lúc trước được học ngươi đã ném chúng đi đâu, từ nay về sau ngươi vẫn phải nghiêm túc học tập, nếu ta không có tiết dạy ngươi thì ta vẫn đến để nhìn ngươi học tập!"
"A?" Phượng Sâm không thể tin được bản thân đi đến đây một chuyến liền nghe được tin dữ, cậu vội vàng hỏi. "Ta còn phải học cái gì a?"
"Hừ! Lúc ở trong Thần Điện ta có ghi chép được một quyển sách, chẳng qua văn tự có chút lạ, trước tiên để ngươi phiên dịch một bản rồi sao chép ra."
...?
Ngươi dám hố chim nhỏ ta?
~~~~~~~~~~~
Tề trưởng lão mài dao xoèn xoẹt: Hừ! Đừng tưởng ta trị không được ngươi!
Chim nhỏ: Chu mi na!!!