Edit: Manh Manh
Cuộc đời của Phượng Hoàng thật sự rất dài, thời kì trưởng thành của Phượng Hoàng phải trải qua tròn một trăm năm.
Sau khi được mẫu thân giảng đạo lần nữa, cậu cũng dần dần tiếp nhận chuyện tử vong.
Cứ gập ghềnh như vậy trải qua mười mấy năm. Thời điểm Phượng Sâm được 17 tuổi, nhưng cậu vẫn chỉ là một bé chim nhỏ cao bốn thước.
(Một thước ~ 40cm => Bốn thước ~ 1,6 mét)
Tuy nhỏ nhưng trừ bỏ mẫu thân ra ai cậu cũng không chút e ngại đối đầu.
Mười bảy tuổi đối với người bình thường đã là sắp trưởng thành, nhưng với Phượng tộc, độ tuổi này chính là độ tuổi ham chơi nhất của ấu tể.
Lên cây trộm trứng của chim này bỏ vào tổ của chim khác, ở trước mặt ổ thỏ yêu giả vờ muốn phun hỏa đốt nhà chúng nó, dọa cho thỏ yêu đang êm đẹp ngủ ngon sợ đến mức nhảy vọt ra khỏi động.
Thậm chí cậu còn chạy đi quấy rối một con rắn đang trong thời kì ngủ đông. Lôi nhân gia tỉnh ngủ để làm đồ nhảy dây, cuối cùng còn tặng cho nó một ngụm lửa ấm áp?
Mãng xà bị phun lửa tỉnh cả ngủ: ???
Ta còn đang muốn ngủ đông đến tận mùa hè cơ...
Tuổi càng lớn lá gan cậu cùng phình to ra, ai cũng bị cậu trêu chọc một chút. Không có chuyện xấu nào vắng mặt cậu hết.
Mấy trưởng bối lúc trước thích nhất là ôm ấp, hôn hít, nâng cao cao chim nhỏ hiện giờ chỉ cần thấy bóng dáng cậu là chạy biệt tăm.
Hài tử lớn rồi, lại đúng vào độ tuổi khiến điểu ghét nhất.
Đáng yêu thì có đáng yêu, nhưng có thể đừng chạy đến nhà bọn họ đốt cháy hết đồ đạc có được hay không?
Ngay từ đầu Phượng Trì Độ còn lo rằng bắt chim nhỏ học tập quá nhiều thì sẽ không còn thời gian cho chim nhỏ kết bạn, nhưng sau đó hắn lại thấy mình đang lo lắng suông rồi.
Lúc đó hắn đang chuẩn bị lễ vật để tặng sinh nhật cho Phượng Kinh Hồng, chim nhỏ bị hỏi đến phiền nên chạy trốn đi chơi, lúc trở về còn dẫn theo một con gấu to gấp mấy lần bản thân.
.... Lão cha ta cảm thấy ngươi không phải đang tìm bằng hữu, này giống như đang tìm về một tay đấm vậy.
Hắn có chút lo lắng chuyện của Sở Tri Âm đã gây ra bóng ma tâm lý cho chim nhỏ, tuy rằng không biết hai đứa này ở với nhau thì chơi được cái trò gì.
Thôi, chim nhỏ vui vẻ là được.
Mấy ngày nay không biết Phượng Kinh Hồng đang bận chuyện gì, còn hắn thì đang rầu thúi ruột vì cái gọi là sinh nhật ngàn năm cho lão bà.
Tuy không ai đứng ra giám sát chim nhỏ, nhưng Phượng Sâm vẫn chăm chỉ tu luyện.
Tàng Thư Các thật sự rất lớn, liếc mắt nhìn lên còn không thấy được đỉnh các. Phượng Sâm lôi mấy quyển sách ra đọc, ngẫu nhiên có thể phát hiện ra vài cái nội dung làm cho cậu thấy thích thú.
Tỷ như lần này, cậu cảm thấy rất hứng thú với quyển sách tên miêu tả cách luyện đan dược, nhưng trước đó cậu chưa tiếp xúc qua phương diện luyện đan này nên phải nghiên cứu quyển sách mất bốn năm ngày.
Ban đầu khi nhìn thấy tên của quyển sách, cậu còn tưởng đây là quyển nhật ký của con gà yêu nào lưu lại, không nghĩ tới lật ra xem lại khá thú vị.
Đặc biệt là bên trong có đề cập đến Kim Hoàn Vũ, tác dụng như tên, ăn xong có thể khiến cho lông chim càng thêm sáng bóng mượt mà. Không chỉ riêng tộc điểu mà tất cả các giống loài có lông tóc đều dùng được.
Đây chính là thứ tốt nha!
Cậu tức khắc cảm thấy hứng thú bừng bừng, vội vàng từ trên giường bò dậy, lười biếng duỗi eo một cái rồi chạy ra cửa tìm người.
*_*
"Mộc Tông! Mộng Tông!" Chim nhỏ quạt cánh bay đến tìm bằng hữu tốt của mình.
Mộc Tông đang nằm híp mắt dưới gốc cây, nghe thấy có động tĩnh, nó không kiên nhẫn mà trở mình, lấy ra móng vuốt gấu gãi gãi mấy cái vào eo rồi tiếp tục ngủ.
Nếu là điểu có mắt thì sẽ biết được hiện tại Mộc Tông không muốn gặp ai hết, nó còn chưa ngủ đủ, hiện tại chỉ muốn nhắm mắt.
Nhưng Phượng Sâm tìm được thứ tốt, trong lúc nhất thời không quan tâm gì khác, chỉ muốn nhanh chóng chia sẻ với đồng bọn của mình. Cậu thúc giục. "Đừng ngủ nữa! Đừng ngủ nữa! Ngươi đã lớn từng này rồi sao còn nằm ngủ nướng?"
Mộc Tông một tay che tai, một tay dơ lên không trung múa máy, ý đồ xua đuổi cái con chim phiền phức này đi.
Phượng Sâm gấp đến độ nhảy choi choi trên mặt đất, sau đó biến thành hình người đưa tay đẩy nó một cái. "Ngươi đứng lên, nhanh lên, ta vừa phát hiện ra một chuyện rất trọng đại!"
"Sao ngươi lại không dậy nổi thế hả?" Chim nhỏ gấp đến độ lấy chân đá vào mông nó một cái.
Phượng Sâm dù đã 17 nhưng vẫn là chim non, hóa thành hình người thì cũng chỉ là một hài tử hơn mười tuổi.
Mộc Tông bị cậu ồn ào không chịu được, nó đứng phắt dậy, thân hình to gấp mấy lần đem thân ảnh bé nhỏ của Phượng Sâm che kín, trên mặt nó tràn đầy oán khí.
Lúc trước sao nó lại nghĩ quẩn chạy đi đánh nhau với con chim thối này chứ?
Mộc Tông rất là hối hận luôn, sớm biết Phượng Sâm là một con chim ríu rít cả ngày không ngừng, ngày ấy nó sẽ không bước chân ra khỏi cửa, tránh ở trong phòng ngủ cả ngày.
Ngươi có biết rằng gấu sẽ ngủ đông không hả? Các ngươi là một đám chim Phượng Hoàng quanh năm ấm áp căn bản không biết được nỗi khổ của ta!!!
Cho dù mắt nó đã díp đến không mở nổi, nhưng Mộc Tông vẫn phải kiên cường đáp lại. "Rốt cuộc ngươi phát hiện ra cái gì, làm sao mà cứ kêu quác quác không ngừng vậy!"
Nếu là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như phụ cận xuất hiện một con kiến yêu, hoặc là tổ của con điểu nào đó lại xuất hiện một quả trứng... thì Mộc Tông thật sự không thể nén giận được.
Cứ cho là sau đó bị đánh đến hoa rơi nước chảy thì nó cũng phải làm cho tiểu tử này biết nó không hề dễ chọc!
"Ta phát hiện phương pháp chế tác Kim Đan ở trong Tàng Thư Các!"
Vẫn may sự tình này cũng coi như quan trọng, Mộc Tông nhẹ nhàng thở ra. "Kim Đan gì? Ăn xong có biến thành tiên được không?"
"Không không không!" Chim nhỏ ra vẻ cao thâm, thậm thụt mãi mới nói cho tiểu Hùng tác dụng của Kim Hoàn Vũ.
Mộc Tông vừa rồi còn đang gật gà gật gù, nghe xong thì giật mình tỉnh dậy, một chút cũng không mệt nữa.
Nó lập tức nhấc bổng chim nhỏ lên vai rồi đi về phía Thần Điện, nhiệt tình đến mức kì lạ.
Chim nhỏ luôn tự tin rằng mình ở công tác luyện đan có chút thiên phú. Dược liệu để luyện Kim Hoàn Vũ không tính là khó, thuận buồm xuôi gió mà nhanh chóng tìm được.
Cậu tùy ý tìm một khoảng đất trống rồi lấy ra đan lô mà cậu tìm được trong nhà kho, dùng Thần Hỏa để đun nóng đan lô, nhìn qua còn thấy khá chuyên nghiệp.
Không quá hai khắc sau, bên trong đan lô truyền đến một vài động tĩnh, nguyên tưởng rằng Thần Đan sắp đại thành, không nghĩ đến "Bùm" một tiếng, đan lô nổ tung tại chỗ.
Từ trong đống đổ nát lăn ra một đống cháy đen thui, cậu còn không dám nhận đây chính là chỗ dược liệu mà tự tay mình vừa bỏ vào.
Mộc Tông trong lúc chờ luyện đan thì ngủ gật mất, sau đó bị tiếng nổ dọa đến mức đứng lên, nhìn thấy sự tình trước mắt thì lâm vào trầm mặc.
Nếu không ngươi tìm ai đó dạy cách luyện đan đi.
Nó châm chước mấy phen, cuối cùng cũng không nói ra những lời này.
Tiểu tử này có lòng tự trọng rất cao, vẫn là không nên nói ra.
Phượng Sâm còn đang cảm thấy mất mát thì ở gần đó truyền đến vài tiếng cãi nhau.
"A, đây không phải tiểu tạp chủng cha mẹ vừa mới chết hay sao? Còn không phải vẫn nhàn hạ thoải mái chơi ở chỗ này."
"Trời ạ, lông mao ngươi tại sao lại có màu vàng, xương cốt nhìn qua còn rất gầy yếu, ngươi thật sự là tộc Cự Mộc Lang (Sói) chúng ta hay sao?"
"Đã nói là tiểu tạp chủng rồi, nói không chừng ngươi chỉ là con chó được cha mẹ ngươi nhặt ở ngoài đường về đó."
Ngay sau đó vang lên âm thanh đấm đá tay chân, cùng với đó là tiếng kêu rên có chút ẩn nhẫn.
**_**
Phụ cận lãnh địa Phượng Hoàng vẫn luôn rất bình yên, nhưng cũng có một vài địa phương xuất hiện tình huống bắt nạt kẻ yếu. Phượng tộc cũng không quản đến, nhưng nếu đυ.ng phải, đương nhiên là phải nhúng tay vào rồi!
Cậu chính là Tiểu Phượng Hoàng đại biểu cho chính nghĩa!
Phượng Sâm cũng không nghĩ đến mình tùy tiện tìm chỗ để luyện đan lại gặp được sự tình này, cậu cùng Mộc Tông ăn ý mà liếc nhau, sôi nổi đứng dậy đi về phía phát ra âm thanh.
Khoan đã, thiếu đồ vật quan trọng nhất rồi!
Chim nhỏ đi vòng trở về, duỗi tay cầm lấy đống dược liệu cháy đen thui, hùng hổ đi về phía trước.
Mấy con sói kia đang đánh đến sảng khoái, đột nhiên sau lưng xuất hiện thân hình gấu nâu cao to hơn bọn họ gấp mấy lần. Mấy con sói bị dọa đến mức chạy loạn khắp nơi, nhưng lại bị đống dược liệu ném thẳng vào mặt.
Sau đó cậu chạy đến vừa đánh vừa nói. "Lần sau còn dám nữa hay không? Có dám nữa hay không! Nếu để ta phát hiện lần nữa thì ta sẽ nhổ sạch lông mao của các ngươi!"
Đối với tất cả yêu thú có lông mà nói, nhổ sạch lông tóc chính là đòn đánh chí mạng nhất, mấy con sói con bị đánh không dám ngẩng mặt lên, quỳ rạp trên mặt đất vội vàng xin tha.
Phượng Sâm không thèm liếc mắt nhìn chúng nó một cái, vội vàng chạy đến bên tiểu lông vàng vừa bị bắt nạt.
Lông vàng nhỏ cũng đang khập khiễng đi đến chỗ chim nhỏ, quỳ rạp trên mặt đất để biểu đạt sự thuần phục. "Cảm ơn ngài, nghe danh đã lâu, Tiểu Điện Hạ ở tại Thần Điện!"
Mộc Tông tỏ vẻ không có hứng thú với trường hợp này, lui về một bên nhìn hai người.
Chim nhỏ lập tức xua xua tay, vẻ mặt không sao cả nói. "Chuyện này cũng không to tác gì, về sau bọn họ còn dám bắt nạt ngươi thì ngươi chạy đến tìm ta. Ta chống lưng cho ngươi."
Mắt thấy sói nhỏ trước mắt cảm kích đến mức khóc ra tiếng, chim nhỏ vẫn là lần đầu tiên đối mặt với trường hợp này, có chút xấu hổ liền lôi kéo móng vuốt gấu nâu nhanh chóng chạy về Thần Điện.
Nhưng Phượng Sâm không biết là, từ đó về sau, phía sau cậu, cách đó không xa vẫn luôn có một con sói nhỏ lông vàng chăm chú dõi theo cậu.
***_***
Lần đầu luyện đan của chim nhỏ kết thúc một cách thất bại.
Cậu từ nhỏ chưa có tiếp xúc qua luyện đan, sau đó thử qua bao nhiêu lần, cuối cùng cũng luyện được một lò Kim Hoàn Vũ.
Lúc này cậu cũng không quên chia sẻ với bằng hữu tốt của mình.
Lúc mới ăn xong một đoạn thời gian, lông chim của cậu đúng là có sáng bóng lên không ít. Nhưng sau đó liền xuất hiện một bệnh trạng khó mà mở miệng nói ra.
Chính là cái kia ý.... Mỗi người đều sẽ có loại phiền não này khi về già, các ngươi tự hiểu đi!
Chim nhỏ bắt đầu bị rụng lông!
Không đúng! Cậu vừa mới thay lông rồi mà! Tổn thọ a!
Nếu rụng thì cũng đừng rụng của ta chứ! Rụng lông lão cha ta ấy, ông ấy da dày thịt béo hơn ta a!
Không chỉ cậu, trong cả mùa đông, Mộc Tông đang ngủ đông cũng bị rụng lông liên tục. Có mấy lần Phượng Sâm đi ngang qua, một trận gió thổi bay mảng lớn lông màu nâu đến.
Trên đám lông còn lưu lại chút hơi thở, đây không phải lông của bạn tốt cậu thì còn là của ai nữa!
Đầu dưa nhỏ của Phượng Sâm sau vài ngày rốt cuộc cũng nhận ra Kim Hoàn Vũ không thích hợp.
Cậu lấy khí thể hung hãn chạy đến Tàng Thư Các, cẩn thận lật xem trang kế tiếp.
Tác giả sau khi trình bày tác dụng, còn ghi chi tiết cả thời gian đan dược có hiệu quả. Lúc ấy chim nhỏ chỉ đọc đến chỗ này liền dừng.
Cậu tiếp tục đọc mấy trang sau, cuối cùng phát hiện ở trong góc có viết một đoạn. "Trước hết còn chưa phát hiện ra nhân tố làm rụng lông: Lúc ăn Kim Hoàn Vũ cho dù bạn có sinh hoạt như bình thường hay sinh hoạt hợp lý thì vẫn sẽ bị rụng lông như thường, sau nghiên cứu, phương pháp luyện đan này không có hiệu quả và không sử dụng được. Muốn biết chuyện sau đó như thế nào, mời đọc phần phân tích bên dưới."
"Xoẹt!" Chim nhỏ tức đến mức xé rách cả trang giấy.
Dám để lão tử ta rụng lông chim! Không đào ngươi từ phần mộ lên để đốt sạch là do ta quá nhân từ!
Nghĩ đến điểm này, cậu lập tức lấy ra chỗ Kim Hoàn Đan còn lại cho một ngụm lửa đốt sạch cả túi.
Hoang đường, cậu, đường đường là một Phượng Hoàng uy vũ thế nhưng lại bị một con gà lừa gạt, buồn cười!
Ta! Về sau còn luyện đan! Ta chính là một con xú chim sẻ!!!
~~~~~
Mộc Tông: *lông rơi trong gió* Đây là thể loại bạn tốt gì vậy?
Phượng Sâm: ~_~!!! Ngươi yên tâm ngủ đông đi, đến mùa hè chẳng phải sẽ càng mát hay sao, đỡ nóng.
Mộc Tông: Ngươi cút đi!