Edit: Manh Manh
Năm đó, thời điểm Phượng Kinh Hồng sinh hạ Phượng Sâm, cũng được coi là một sự kiện lớn.
Con nối dõi của Phượng tộc rất thưa thớt, hơn nữa vợ chồng Phượng Kinh Hồng hai người đã sớm muốn phi thăng, đứa nhỏ này tới có thể nói là ngoài ý muốn.
Trước một ngày khi biết bản thân mang thai, Phượng Kinh Hồng còn đang ở địa bàn của Thanh Long tộc tìm người tính sổ, nàng cầm theo một thanh kiếm tự mình chạy đến tận cửa, cùng Long Tiệm Hồng đánh đến không phân được cao thấp.
Kết quả nàng đột nhiên cảm giác trong bụng có một trận quặn đau, lập tức kết luận Long tộc dám trắng trợn hạ độc nàng.
Ban đầu vốn chỉ là đánh một trận cho có hình thức, lúc này Phượng Kinh Hồng tức giận dùng toàn lực mà đánh, đánh đến mức Long Tiệm Hồng liên tiếp bại lui.
Tộc trưởng Long tộc cảm thấy buồn bực, nhưng cũng không dám cho người lên đánh trả. Bọn họ đương nhiên sẽ không dám làm ra cái loại sự tình âm u như hạ độc, nhưng dựa vào tính tình của Phượng Kinh Hồng, việc này hơn phân nửa không phải do nàng diễn.
Vậy thì thật là kì quái.
Bất quá Long tộc bọn họ đương nhiên không thể cõng cái nồi này, gọi vài người chạy đến xem mạch tượng của Phượng Kinh Hồng. Tốt rồi, nhân gia so với tộc trưởng Long tộc của bọn hắn còn khỏe mạnh hơn nhiều, chỉ là đang mang thai mà thôi.
Mang thai!?
Việc tốt như vậy? Hai tộc Long Phượng đều chấn kinh.
Hai tộc bọn họ trăm năm thậm chí hơn một ngàn năm mới có thể nghênh đón một con ấu tể, lần này thậm chí càng lâu hơn một ít, đã hơn hai ngàn năm không có chút tin tức gì.
Long Tiệm Hồng chưa từng thấy qua ấu tể, tuy rằng không phải của nhà mình, nhưng việc này tỏ rõ hai tộc bọn họ không phải bị Thiên Đạo nguyền rủa, chuyện con nối dõi vẫn là có hi vọng.
Đừng nói Long tộc, Phượng tộc bên kia sau khi biết được tin tức đều chạy đi chuẩn bị lễ vật.
Mấy lão bánh quẩy này đều nhìn nhau đến phát ngán rồi, đột nhiên nói có một ấu tể, vậy không phải bọn họ có thể ở thời ấu niên của ấu tể xoa nắn một phen sao?
Mấy con Long Phượng trưởng thành chơi không có vui, vẫn là ấu tể nhỏ nhắn ngây thơ đáng yêu hơn nhiều.
Bọn họ thì vui vẻ, nhưng người khổ lại là Phượng Kinh Hồng.
Nàng vừa về nhà, cả cái Thần Điện đều được Phượng Trì Độ phủ kín thảm lông, mỹ danh là sợ nàng bị va chạm.
Sự vụ trong tộc vốn do nàng quản lý đều bị cả tộc Phượng dành lấy chia ra xử lý vì sợ nàng mệt mỏi.
Bọn điểu này ngày thường đều lười chảy thây ra hôm nay lại chủ động đến dành việc.
Đó chính là khoảng thời gian Phượng Kinh Hồng cảm thấy bực bội nhất, không có việc gì làm, mỗi một ngày đều trôi qua thật nhàm chán.
Chờ đến khi Tiểu Phượng Sâm ra đời thì sự tình này rốt cuộc cũng kết thúc.
Tộc Long Phượng có thể nói là náo nhiệt chưa từng có, không ít lão gia hỏa đua đòi đưa ra các lễ vật nói rằng chắc chắn sẽ hợp tâm ý của chim nhỏ. Còn có không ít điểu tự đề cử bản thân mình rất phù hợp để làm lão sư vỡ lòng cho Tiểu Phượng Sâm.
Kết quả đương nhiên là bị cự tuyệt.
Phượng Kinh Hồng chủ động gánh vác trách nhiệm này, nhưng tiểu tử này so với cha của nó còn hiếu động hơn. Sau đó nàng rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, quá trình mang thai tiểu hài tử mới chỉ là bước đầu tiên cực khổ.
*_*
Thời điểm Phượng Sâm mới được nửa tuổi, cậu đã thể hiện ra thiên phú vô cùng phi phàm của bản thân.
Lần đầu tiên mang theo cậu đến Long tộc để khoe khoang, Long Tiệm Hồng chỉ thuận miệng nói một câu. "Có nhớ ta là ai không hả? Tiểu Phượng Sâm?"
Nguyên bản chỉ là lời nói trêu đùa tiểu hài tử, nào ngờ Tiểu Phượng Sâm thế nhưng cũng mở miệng đáp lại. "Ưng, nhớ, nhớ, Long chủ đại nhân."
Trước đây cậu chưa từng mở miệng nói chuyện, cho nên thời điểm hiện tại chữ nghĩa còn có điểm không rõ.
Long tộc cũng chỉ mới gặp mặt cậu có một lần vào ngày cậu sinh ra, vậy mà Tiểu Phượng Sâm lại có thể mở miệng nói chuẩn thân phận của Long Tiệm Hồng.
Có thể nói là quá dọa long.
Miệng Long Tiệm Hồng lúc này sắp cười đến tận mang tai.
Nhưng chuyện ấy Phượng Kinh Hồng cũng không để trong lòng, tưởng chim nhỏ đã được lão cha Phượng Trì Độ hung hăng dạy bảo trước khi ra cửa, mục đích là để khoe khoang trước mặt Long tộc một phen.
Liền tính lần đầu tiên chim nhỏ mở miệng kêu không phải gọi nàng, lại chạy đi gọi một cái ngoại nhân thì còn ra cái giống gì?
Nàng càng nghĩ càng tức, trở tay liền chụp một cái tát lên đầu Phượng Trì Độ.
Phượng Trì Độ bị đánh: ?_?
Hắn ôm đầu, trên mặt thập phần ủy khuất. "Ta lại làm sai cái gì sao?"
"Chàng dạy hài tử nói cái gì vậy hả, có thể đừng dạy hư Sâm Sâm có được hay không? Muốn dạy thì cũng nên dạy Sâm Sâm kêu tên của ta chứ, chàng đây lại đi dạy cái giống gì?"
"Ta nơi nào đã dạy Sâm Sâm nói...." Đối mặt với ánh mắt sắc bén của Phượng Kinh Hồng, lời nói của Phượng Trì Độ ngày càng nhỏ dần, sợ vợ lại tát cho hắn một cái nữa.
Trải qua việc này, Phượng Trì Độ thừa dịp không ai chú ý liền lén mang theo chim nhỏ chạy ra khỏi yến hội, hắn tìm một cái góc hẻo lánh, bắt đầu nhắc mãi trước mặt chim nhỏ. "Sâm Sâm, tới, cùng cha nói: "cha ơi". "
Chim nhỏ tỏ vẻ mặc kệ.
Phượng Trì Độ chưa từ bỏ ý định, lặp đi lặp lại vài lần. " "mẫu thân", "mẫu thân", con có biết mẫu thân là ai không?"
Hắn nói đến miệng đắng lưỡi khô, nhưng chim nhỏ lại không thèm đáp lại lấy một câu, lại qua một hồi Phượng Kinh Hồng chắc chắn sẽ phát hiện hắn trộm đem chim nhỏ chạy ra ngoài, nếu còn học không được vài câu thì sẽ gặp phiền toái lớn. Hắn lại hô thêm vài câu. "Cha."
Tiểu Phượng Sâm lúc này đã mệt đến muốn nằm ngủ, kết quả bị Phượng Trì Độ làm phiền đến chịu không được, đành phải đáp lại. "Ân ân."
Thấy chim nhỏ trong lòng cuối cùng cũng phát ra tiếng nói, Phượng Trì Độ kinh hỉ không thôi, lại nói thêm hai tiếng, muốn hắn là người đầu tiên được Phượng Sâm chính miệng gọi ra.
Kết quả tiểu tử này chỉ biết đáp lại chứ không mở miệng gọi.
.... Cảm giác bản thân bị tiểu tử thúi này chiếm tiện nghi.
Trừ lần đó ra, có một lần Phượng Trì Độ đang quét dọn phòng thì phát hiện bình hoa mà Phượng Kinh Hồng thích nhất có chút bụi bẩn, liền đứng dậy muốn lấy bình hoa từ trên tủ xuống, tính toán kĩ lưỡng việc sau khi lau sạch xong, Phượng Kinh Hồng trở về thấy sẽ được nàng khen một hồi.
Hắn lúc ấy cũng không biết nghĩ cái gì, bình hoa kia ở vị trí tương đối cao thế nhưng hắn lại không hóa thành chim bay lên lấy mà trực tiếp nhón gót chân duỗi tay với.
Ai mà ngờ, đúng lúc ấy Tiểu Phượng Sâm đẩy cửa tiến vào, hắn giật mình lảo đảo một cái, bình hoa trong tay cứ như vậy rơi xuống đất.
"Loảng xoảng" một tiếng, Phượng Trì Độ sợ đến mức hồn phi phách tán, vội vàng cúi người kiểm tra tàn tích của cái bình hoa.
Tốt rồi, bình hoa đã chết không toàn thây.
Đợi lát nữa Phượng Kinh Hồng trở về nhất định sẽ phát hiện thiếu mất cái bình hoa này, không cần nói, chắc chắn hắn sẽ bị đánh cho một trận.
Tuy rằng mọi khi bị đánh hắn đều cảm thấy tràn đầy hạnh phúc, nhưng nếu như bị đánh vì cái bình hoa này thì thật là không đáng!
Hắn đang êm đẹp tự nhiên chạy đi đυ.ng vào cái bình hoa này làm cái gì cơ chứ?
Trong lúc hoảng loạn hắn đột nhiên chú ý đến Tiểu Phượng Sâm đang đứng ở cửa. Một ý tưởng vô cùng tuyệt vời hình thành trong đầu hắn.
Tiểu Phượng Sâm bất quá mới được hai tuổi, tuy rằng đã sớm dẫn khí nhập thể, tu vi cũng ngày càng mạnh, nhưng chuyện hóa thành hình người thì chưa ai dạy cậu, cho nên cậu hiện tại vẫn chỉ là một bé chim non lớn hơn cánh tay một xíu.
Chim nhỏ cứ như vậy bị lão cha lôi cánh đi đến bên cạnh bình hoa vỡ nát, Phượng Trì Độ dặn dò cậu một tràng lớn. "Đợi lát nữa mẫu thân con hỏi thì trả lời rằng bình hoa là do con không cẩn thận làm vỡ biết chưa. Nếu con giúp cha việc này, ngày mai cha sẽ mang con đi đến Long tộc ăn đồ ăn ngon."
Chim nhỏ nghe đến ăn ngon liền lập tức đáp ứng.
Phượng Trì Độ thấy vậy liền an tâm, Tiểu Phượng Sâm còn nhỏ chắc chắn sẽ không bị nàng đánh, còn có thể giúp cho phu thê bọn họ hòa thuận, đây chính là mua bán có lời ha ha ha.
Kết quả khi Phượng Kinh Hồng hỏi đến bình hoa vì sao vỡ nát, Tiểu Phượng Sâm không chút do dự đem lão cha của mình bán sạch sẽ.
"Không phải... Không phải ta. Ta sao có thể làm ra loại chuyện như này chứ?" Lão cha lập tức hoang mang rối loạn mà giải thích.
Ánh mắt Phượng Kinh Hồng hoài nghi đảo qua hai con chim một hồi, chim nhỏ lúc này thậm chí còn khóc tu tu mà lên án lão cha của mình. "Oa hu hu hu, con lúc ấy mới đẩy cửa tiến vào thì nghe thấy tiếng bình hoa vỡ, sau đó cha còn kéo con lại nói một đống lớn lời kì quái."
"Nói cái gì?" Phượng Kinh Hồng thấy cậu khóc đến thương tâm như vậy thì âm thanh cũng nhanh chóng mềm xuống.
"Cha nói: "Đợi lát nữa mẫu thân con hỏi thì trả lời rằng bình hoa là do con không cẩn thận làm vỡ biết chưa. Nếu con giúp cha việc này, ngày mai cha sẽ mang con đi đến Long tộc ăn đồ ăn ngon"." Tiểu Phượng Sâm còn vừa nói vừa diễn lại biểu cảm lúc đó của lão cha.
Tiểu hài tử làm sao có thể tự biên tự diễn nói ra những lời này, tất nhiên là có người ở sau lưng dạy nó.
Phượng Kinh Hồng lập tức biết được ai là người nói dối, nàng an ủi Tiểu Phượng Sâm một trận. "Sâm Sâm rất ngoan, dám đứng lên nói ra sự thật, chờ lát nữa mẫu thân thu thâp cha con xong sẽ mang con đi ăn ngon có được không?"
"Được ạ ~" Tiểu Phượng Sâm ngọt ngào đáp lại.
Chim nhỏ nhanh chóng chạy ra khỏi phòng chờ mẫu thân đưa đi ăn ngon, còn Phượng Kinh Hồng đi đến chỗ Phượng Trì Độ nắm chặt lỗ tai kéo đến.
Phượng Trì Độ còn muốn giải thích một chút, liền nhìn thấy vẻ mặt vui sướиɠ khi người khác gặp họa của Tiểu Phượng Sâm nhìn vào mình.
"Nàng nhìn!! Phượng Sâm còn đứng ở chỗ này cười trộm, việc này không phải nó làm thì còn ai chứ!" Phượng Trì Độ giảo biện, chính mình thiếu chút nữa là tin Phượng Sâm chính là người làm vỡ bình hoa.
Phượng Kinh Hồng quay đầu lại nhìn, liền thấy bộ dáng uy khuất ba ba của chim nhỏ, thậm chí còn lấy cánh lau nước mắt, che mặt khóc thút thít.
Nguyên lai lửa giận của nàng cũng không quá lớn, chỉ là cái bình hoa thôi mà. Nhưng Phượng Trì Độ dám vu oan giá họa cho bảo bối Sâm Sâm của nàng, lập tức dũng mãnh đi lên, không chút khách khí mà chụp một cái tát vào đầu Phượng Trì Độ.
Lần trừng phạt đó với Phượng Trì Độ có thể nói là ấn tượng sâu sắc, hắn lập tức hoài nghi nhi tử của mình không có ngây thơ như bên ngoài. Nhưng sau lần ném nồi đó, Phượng Sâm không biểu hiện ra vẻ mình rất thông tuệ, làm cho lão cha không có cơ hội chứng thực.
Hừ! Lão tử ta nhất định sẽ tìm được bằng chứng, chờ mà xem!
Về phần thiên phú của Tiểu Phượng Sâm, tuy rằng trước ba năm cậu từng thể hiện ra một chút, nhưng thiên phú chân chính vẫn là được Phượng tộc che giấu kín.
Hài tử Phượng tộc phải đợi đến năm ba tuổi mới giám định thiên phú.
Lúc này tiểu hài tử đã dẫn khí nhập thể, là thời điểm đối với linh khí còn rất ngây thơ, giám định thiên phú có thể giúp hài tử định hướng tu luyện.
Nếu thiên phú không quá tốt, mọi người sẽ không quá khắc nghiệt với việc học tập của chúng. Còn nếu thiên phú tốt đương nhiên là sẽ được bồi dưỡng thật tốt để trở thành người thừa kế đời sau của Phượng tộc.
Tu vi Phượng Kinh Hồng đã sớm ở Đại Thừa, không phải vì thực lực không đủ mạnh nên không thể phi thăng mà bởi vì người thừa kế đời sau Phượng tộc mãi không xuất hiện.
Những người trước đó tuy tư chất cũng rất được nhưng tính tình lại lười nhác, không thể đảm đương nổi chức tộc trưởng.
Tiểu Phượng Sâm mới sinh ra đúng thật là một lựa chọn tốt, hiện giờ chỉ cần chờ giám định tư chất nữa thôi.
Chỉ cần hôm nay xác định tư chất Tiểu Phượng Sâm là thượng đẳng, nàng nhất định sẽ viết tên tiểu Sâm Sâm lên gia phả tộc trưởng!
Vào thời khắc ngọc thạch vỡ vụn khi Tiểu Phượng Sâm truyền linh lực vào, Phượng Kinh Hồng liền biết tộc trưởng đời sau của Phượng tộc đã xuất hiện!
~~~~~~~~~~~
Lão nương: Thật đúng là con ta ha ha ha!
Lão cha: Sao ta thấy tính tình của nhóc này không được ổn lắm...
Phượng Sâm: Mẫu thân, cha nói xấu con!
Giáng Long Thập Bát Chưởng!!!
Lão cha: OAO!!!