Tiểu A Ngọc trầm ngâm.
Mấy ngày trước nàng bị bệnh, cũng là mẹ ở bên nàng.
Mẹ, nhất định còn lợi hại hơn đại phu nữa!
Vì mọi người đều tụ tập trong hang động, nên không có bí mật gì cả, tin tức Hồ đại phu được cứu về rất nhanh đã lan truyền khắp dân làng.
Chẳng bao lâu sau lại nghe nói người thôn Sơn Dương đã rút lui, thôn Hồ Gia cho họ mượn năm mươi cân lương thực thô.
Nói là mượn, e rằng cũng không có trả lại.
Mọi người cũng không để ý đến những chuyện đó nữa, người thôn Sơn Dương cũng là bị dồn vào đường cùng rồi, hơn nữa, bên đó còn có con gái của thôn Hồ Gia gả sang, hoàn toàn trở mặt cũng không tốt.
Từ đêm giao thừa đến mùng ba Tết vốn là những ngày Tết đậm đà hương vị nhất.
Mọi người cũng không có nhiều tâm trạng đón Tết, chỉ miễn cưỡng tụ tập lại, nói chuyện phiếm, hát những làn điệu dân ca.
Bọn trẻ con tụ thành một đám, lại vui vẻ vô cùng, bọn chúng không thể cảm nhận được nỗi buồn lo ẩn chứa trong ánh mắt của người lớn.
Suốt cả đêm tiểu A Ngọc đều mở to mắt, nàng mơ hồ nhớ, trước kia ăn Tết không có náo nhiệt như vậy.
Rõ ràng không có nhiều đồ ăn, cũng không đặc biệt ấm áp, nhưng dường như mọi người đều rất mãn nguyện, ngoài việc lo lắng về nhà cửa và đất đai, phần lớn thời gian đều mỉm cười.
"Tinh linh, con thích nơi này lắm."
Quy tắc ở thôn Hồ Gia là phải thức thâu đêm ba ngày liên tiếp, từ đêm giao thừa đến mùng hai Tết.
Tối mùng hai, sau khi giờ Tý qua, mọi người lục tục đi ngủ, tiểu A Ngọc cũng rúc vào lòng Lưu thị, không nỡ nhắm mắt lại.
Cục bông vốn không hài lòng lắm với nơi này, nhưng mấy ngày nay, thấy mọi người đều rất quan tâm tiểu A Ngọc, nó cũng dần dần an tâm.
[Ừm, con thích là được rồi.]
Cục bông nhìn những mầm xanh nhỏ nhô lên trong không gian, nghĩ bụng để bé con vào xem thử.
Đó là những hạt đậu mà nàng đã bỏ vào không gian trước đó, bây giờ đã bén rễ nảy mầm, phát triển rất tốt.
Cục bông ban đầu ghét bỏ vô cùng, bây giờ lại cũng thấy đáng yêu.
Chỉ là nó còn chưa kịp gọi, đã thấy đứa bé đã ngủ thϊếp đi, cái đầu nhỏ nghiêng trên cánh tay Lưu thị, hai bàn tay nhỏ xíu ôm lấy cằm, khẽ nắm lấy cổ áo của Lưu thị.
[Ngủ đi, ngày mai sẽ là một ngày tốt lành hơn.]
Tiểu A Ngọc lại mơ rồi, trong giấc mơ rất lộn xộn, nàng chỉ mơ hồ cảm nhận được mình đang ở một nơi rất đông người.
Một đám trẻ con đi về phía nàng, nàng rất vui vẻ chạy đến đón: "Tỷ tỷ, ca ca..."
Không biết một cái chân từ đâu thò ra, đạp mạnh nàng ngã vào bụi hoa hồng, cánh tay nàng bị xước ra từng vệt máu.
"Đồ tạp chủng... cút đi!"
"Xúi quẩy!"
"Mách cha đi... đuổi nó đi!"
Bọn chúng mỗi đứa nói một câu gì đó, đứa nào đứa nấy đều nhìn nàng đầy ác ý.
Nàng có chút không hiểu, đợi bọn chúng rời đi, nàng lại loạng choạng bò dậy, chạy vào một cái sân nhỏ.
Cái sân nhỏ đó rất tồi tàn, cửa gỗ đã nứt toác thành mấy mảnh, nàng khó nhọc đẩy một khe nhỏ ra, chui vào.
Trong sân trồng rất nhiều rau, xanh mơn mởn, không ngay hàng thẳng lối, nhưng đều phát triển khá tốt.
Có người ngồi trên ngưỡng cửa, chiếc khăn tay che miệng, ho không ngừng.
Tiểu A Ngọc lao tới, dùng tay xoa mạnh lên mặt, muốn mình sạch sẽ hơn một chút, rồi nhe răng cười: "Mẹ!"
Người phụ nữ ngồi trên ngưỡng cửa lấy ra một chiếc khăn tay khác, nhẹ nhàng lau đi vết bùn trên mặt nàng, khẽ nói: "Đừng ra ngoài nữa, con phải lớn lên thật tốt... Bọn chúng, không phải tỷ tỷ con, cũng không phải ca ca con..."
Nàng nghe không hiểu lắm, chỉ một mực hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"