Chỉ một thoáng, nàng ấy lại kéo mạnh phần thân trên của tiểu A Ngọc ra khỏi lòng, hai bàn tay giơ cao lên, làm động tác định đánh.
"Uyển Nương! Đừng!" Vương Truyền Mãn thấy vậy, vội vàng chạy tới giật người.
Tay Lưu thị khẽ hạ xuống, vỗ hai cái vào mông tiểu A Ngọc.
Rồi lại ôm chặt lấy nàng.
Cánh tay đau nhói từng cơn, nàng ấy như không cảm thấy.
"Con muốn khoét tim mẹ ra sao!!!" Lưu thị ôm tiểu A Ngọc ngã ngồi xuống đất, bật khóc nức nở.
Cứ như quay về ngày đứa bé bị sảy thai, nàng ấy nhìn những chậu máu loãng, đổ xuống nền tuyết, rồi nhanh chóng bị tuyết lớn che lấp.
Trái tim nàng ấy cũng muốn chết theo.
Khó khăn lắm, khó khăn lắm mới...
"Tại sao con lại chạy đi chứ! Tại sao con lại làm vậy!" Lưu thị khóc không thành tiếng, sợi dây căng thẳng suốt hơn hai canh giờ, vào giây phút này hoàn toàn đứt lìa.
"Mẹ..." Tiểu A Ngọc thật sự đã sợ hãi, cuối cùng nàng cũng hiểu ra, hình như mình đã gây họa rồi.
Nàng không biết tại sao mẹ lại khóc thảm thiết đến thế, nàng mơ hồ còn nhớ, từng có lần nửa đêm bị các tỷ tỷ gọi ra ngoài.
Mặc ít đồ hơn bây giờ, cũng rất lạnh, nhưng mẹ lại không hỏi, cũng không khóc.
Con dê con của nàng đã đi rồi, nàng phải đuổi theo nó, nhất định phải đuổi theo nó.
Trước kia nàng có một chú vịt con và một chú chim nhỏ, sau đó là một chú mèo con, tất cả đều là bạn chơi của nàng.
Tối hôm đó chú vịt con biến mất, sáng hôm sau, các tỷ tỷ mang thịt vịt đến cho nàng.
Sau khi nàng ăn xong, các tỷ tỷ nói, đó là chú vịt con bạn thân của nàng.
Nàng sợ đến mức đổ bệnh.
Sau đó, nửa đêm chú chim nhỏ lại biến mất, các tỷ tỷ xỏ xiên nó, nướng sống thành một cục than đen trước mặt nàng.
"A Ngọc, chim nhỏ tự ý bỏ đi là không ngoan, ta giúp muội dạy dỗ nó, nhớ kỹ, tỷ tỷ làm vậy là vì tốt cho muội."
Rồi sau này là mèo, chú mèo con mềm mại ấm áp đó, trắng trắng... giống hệt con dê con.
Chú mèo con luôn thích tha đồ ăn cho nàng, đôi khi là bánh bao, đôi khi là nửa cái bánh, đôi khi là những con cá nhỏ còn sống.
Trong đêm tuyết rơi, chú mèo con dụi dụi đầu vào nàng, rồi bỏ đi.
Nó không quay trở lại nữa.
Nó chạy vào sân của tỷ tỷ, cắn tỷ tỷ bị thương.
Là ai đã nói...
"Con súc sinh nuôi không thuần được... chạy ra ngoài... đừng nuôi nữa!"
"Người đâu... đánh chết, lột da... băm thịt... vứt... cho chó ăn!"
Lại là ai đã nói...
"Cha, A Ngọc rất thích nó, đừng cho chó ăn nữa... xả giận xong... trả nó về đi."
Sau đó, nàng nhìn thấy một đống thịt bầy nhầy máu me, bị vứt vào cái bô.
Nàng lại đổ bệnh, tỷ tỷ quỳ bên giường bệnh của nàng, nói với nàng.
"A Ngọc, ta dạy muội một đạo lý..."
"Đồ của mình, phải trông giữ cẩn thận mới phải."
Trong đầu nàng lóe lên rất nhiều ký ức lộn xộn, tiểu A Ngọc nhớ không rõ lắm, hình như có một cái khăn tay nào đó, đang từ từ xóa đi những ký ức ấy.
Nhưng nàng vẫn nhớ "đồ của mình, phải trông giữ cẩn thận", vẫn nhớ "bạn chơi không thể ra ngoài một mình, sẽ chết", cho nên nàng phải đi theo con dê con, phải đưa nó về nhà.
Nàng lại không nhớ, mẹ sẽ khóc.
Mẹ khóc, tức là nàng đã sai rồi.
"Mẹ..." Tiểu A Ngọc kìm nén nước mắt đã lâu, giờ vỡ òa tuôn trào: "A Ngọc sai rồi, A Ngọc sai rồi..."
"A Ngọc, A Ngọc của mẹ!"
Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, con dê con thì ghì chặt vào lưng tiểu A Ngọc.
"Thôi được rồi, vợ lão Tứ, bây giờ không phải lúc để khóc đâu." Lão Vương đầu thấy Vương lão thái thái không quản, đành phải gọi.
Cha chồng hiếm khi lên tiếng, Lưu thị tự nhiên không dám khóc nữa, nàng ấy gạt đi những giọt nước mắt lạnh buốt trên mặt, rồi lại gạt nước mắt cho tiểu A Ngọc.