Kỷ Âm Lan trong giấc ngủ nhai hai cái, đột nhiên ọe một tiếng, rồi tỉnh lại. Nhóc con liếʍ liếʍ môi, ánh mắt lộ vẻ ngơ ngác: "Bánh kem vị cống rãnh?"
Bóng đen trốn dưới gầm giường nhìn cơ thể bị thiếu mất một mảng nhỏ của mình, chỗ khuyết còn có một dấu răng trẻ con rõ ràng, cảm thấy muốn khóc mà không có nước mắt.
Ăn mất thân thể của người ta thì thôi đi, lại còn chê không ngon!
Thật sự là một nhóc con đáng sợ a a a!!!
Kỷ Thời An phát hiện, từ lúc sáng dậy, nhóc Lan cứ uể oải mãi. Ngay cả lúc ăn sáng, dù tay đang cầm chiếc bánh bao thịt toả hương thơm phức, cắn một miếng nhai nhai trong miệng, cậu bé vẫn gật gù ngủ gật như gà mổ thóc.
Anh ba Kỷ sờ đầu Kỷ Âm Lan, nhiệt độ trong lòng bàn tay bình thường, bèn hỏi: "Nhóc Lan hôm qua ngủ không ngon à?"
Nhóc con mệt mỏi phản ứng chậm mất mấy nhịp: "Em gặp ác mộng ạ."
Kỷ Thời An đau lòng khôn xiết, thì nghe nhóc Lan lại nói: "Em mơ thấy chiếc bánh kem ngọt ngào biến thành vị cống rãnh, em ăn đến nôn ra luôn!"
Anh ba Kỷ nhất thời không biết mình có nên tiếp tục đau lòng nữa không, dáng vẻ vừa buồn bã vừa tủi thân của nhóc Lan quả thực khiến người ta có chút xót xa.
Nhưng mà thật sự buồn cười quá đi ha ha ha!
Kỷ Thời An nén cười, định bụng đợi nhóc Lan ăn xong sẽ cho cậu ngủ một giấc nữa rồi mới xuất phát đến viện phúc lợi. Nhưng nghĩ đến hôm nay phải đi thăm chị Tiểu Hàm, nhóc con mệt mỏi nói gì cũng không chịu đi ngủ, cứ kéo tay anh ba đi ra ngoài.
Kỷ Âm Lan đã nhớ được đường đến viện phúc lợi.
Anh ba Kỷ đành chịu thua, thấy nhóc Lan bây giờ quả thực đã tỉnh táo hơn nhiều, ít nhất không còn vừa đi vừa ngủ gật nữa, bèn chiều theo ý cậu.
Cùng lắm thì ngủ trưa nhiều hơn một chút, anh ba Kỷ nghĩ vậy.
Cậu bé Trứng Kho cùng xuất phát vẫn mang đôi mắt cá chết lờ đờ, không nhìn ra là buồn ngủ hay không, ngược lại Tống Thanh Tùng ở bên cạnh thì ngáp liên tục, rõ ràng cũng không ngủ ngon.
Kỷ Thời An kinh ngạc vô cùng: "Lạ thật, hôm nay mặt trời mọc đằng nào vậy, ông Tống lại cũng có ngày ngủ không ngon giấc à?"
Dưới mắt Tống Thanh Tùng là hai quầng thâm to đùng: "Còn không phải là thằng ranh con Tống Hữu Nhiên đó sao, nửa đêm gọi cho ta hơn mười cuộc điện thoại, đúng là ngứa da rồi."
Giọng điệu nghe có vẻ nghiến răng nghiến lợi, như thể chỉ hận không thể lột da Tống Hữu Nhiên ra.