Trên đường đi thăm bạn, Kỷ Âm Lan định bụng giữ lại một bánh bao cho Tiểu Hàm, nhưng vừa đi vừa vô thức cắn mất mũi bánh bao lúc nào không hay.
Nhìn chiếc bánh đã mất mũi, cậu bé sững người, đôi mắt long lanh vẻ tội lỗi:
“Trời ơi, mình… mình ăn mất cái mũi của chị Tiểu Hàm mất rồi, làm sao đây!”
Vì cái mũi của chú bánh bao heo con đã bị cắn mất, rõ ràng không thích hợp để tặng cho chị Tiểu Hàm nữa rồi.
Vậy là Kỷ Âm Lan đành ngậm ngùi ăn nốt phần bánh bao còn lại, vừa ăn vừa rưng rưng nước mắt, tội nghiệp quay sang cầu cứu anh trai.
Kỷ Thời An nhìn cảnh tượng trước mặt, cố gắng lắm mới nhịn được cười. Đôi mắt tròn xoe ầng ậng nước, khóe miệng còn vương chút nhân bánh thơm ngọt của cậu bé khiến anh ấy không kìm được nghĩ thầm:
Trời ạ, Lan Lan nhà mình đúng là dễ thương hết phần thiên hạ mà!
Kỷ Thời An vừa thầm hét lớn trong lòng vừa lấy từ trong túi ra một quả táo lớn, dịu dàng đưa cho Kỷ Âm Lan:
“Vậy thì Lan Lan lấy quả táo này tặng cho chị Tiểu Hàm nhé.”
Kỷ Âm Lan hơi do dự một chút, đây là trái cây anh trai đặc biệt chuẩn bị để cậu ăn dặm, phòng khi lát nữa đói bụng. Nhưng cậu bé lập tức gật đầu quyết định:
“Vâng ạ!”
Bánh bao đã lỡ ăn mất rồi, giờ tặng quả táo này coi như đổi lại cũng không có vấn đề gì hết.
Để ngăn mình lại "vô tình" cắn mất quả táo, Kỷ Âm Lan cẩn thận xin anh trai một chiếc túi nhỏ, nhẹ nhàng bỏ táo vào, nghĩ thầm: Có túi rồi thì sẽ không bị mình cắn mất nữa đâu! Ôi, mình thật là thông minh!
Khi hai anh em bước vào phòng bệnh, Tiểu Hàm đang tựa vào đầu giường, sắc mặt nhợt nhạt, yếu ớt ăn sáng. Kỷ Âm Lan vừa nhìn đã thấy trên tay chị Tiểu Hàm cũng đang cầm một chiếc bánh bao hình heo bị mất mất cái đuôi, cảm giác tội lỗi trong lòng cũng vơi bớt đi.
May quá, chị Tiểu Hàm cũng được ăn món bánh bao heo ngon lành này rồi!
Thấy cậu em Omega nhỏ hôm qua mới quen tới thăm, lại còn tặng mình một quả táo thật to, Tiểu Hàm vui vẻ nở nụ cười yếu ớt. Cô bé quay sang người bác sĩ đứng cạnh:
“Cô ơi, cháu ăn không nổi nữa rồi, cháu có thể dừng được không ạ?”
Bác sĩ hơi nhíu mày nhẹ nhàng nói:
“Cháu mới uống chút cháo thôi, bị bệnh thì phải cố ăn uống đầy đủ để có sức khỏe nhanh hồi phục chứ.”
Tiểu Hàm thở dài, gắng gượng nhai hết phần bánh còn lại mà lòng chẳng chút ngon miệng. Đến món bánh bao heo thơm ngon vậy mà chị Tiểu Hàm còn ăn không nổi, chắc chắn chị ấy đang cảm thấy rất khó chịu. Kỷ Âm Lan lo lắng nghĩ thầm.
Cậu bé tiến sát lại giường, khẽ an ủi:
“Chị sẽ mau khỏe lại thôi mà!”
Nói xong câu ấy, cậu bỗng ngẩn người. Lại là mùi hương rất khó chịu đó, y hệt như mùi hôm qua từ chú Trương kia tỏa ra. Cậu bé hoang mang nhìn bác sĩ, rồi lại quay sang nhìn chị Tiểu Hàm. Lần này rõ ràng là từ chị ấy mà ra.
Nhưng kỳ lạ quá, rõ ràng hôm qua chị Tiểu Hàm không hề có mùi này. Chẳng lẽ vì hôm qua chị ấy chơi với chú Trương nên bị dính vào sao?
Kỷ Âm Lan không hiểu, mà cũng không hỏi được ai, bởi vì hình như chỉ mình cậu bé có thể ngửi thấy thứ mùi kỳ lạ này thôi. Ngay cả anh hùng kem cũng không ngửi thấy nữa.
À không, anh hùng kem nói nó vốn chẳng ngửi được mùi gì cả.
Thật đáng thương mà.
Cậu bé nghĩ ngợi một hồi, sau đó tiếp tục trò chuyện với chị Tiểu Hàm thêm một lúc nữa, đến khi bác sĩ bảo phải để bệnh nhân nghỉ ngơi, Kỷ Thời An mới dẫn cậu bé ra ngoài.
Do hoạt động hôm trước kết thúc muộn, sân viện phúc lợi vẫn còn bừa bộn. Kỷ Âm Lan nhanh nhẹn chạy theo anh trai giúp nhặt rác, bê ghế nhỏ, chạy tới chạy lui bận rộn như con quay nhỏ, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy mệt. Được chơi cùng nhiều bạn nhỏ thế này khiến cậu bé vô cùng hạnh phúc.
Mỗi lần Kỷ Thời An nhìn sang em trai đều thấy cậu bé cười tươi như nắng mai, sáng bừng cả sân viện.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Kỷ Âm Lan được vui vẻ thoải mái chơi cùng nhiều bạn nhỏ đồng lứa như vậy.