Chương 41

Sáng hôm sau, Tống Thanh Tùng vẫn chưa từ nhà bạn trở về. Khi Kỷ Thời An liên lạc, ông ấy chỉ nói gặp chút chuyện, có thể phải trì hoãn một hai ngày. Kỷ Thời An cũng không thúc giục thêm, quay sang hỏi Kỷ Âm Lan muốn đi nơi khác chơi hay lại tới viện phúc lợi.

Ngủ đủ giấc, Kỷ Âm Lan lại tràn đầy sức sống, chẳng cần suy nghĩ đã trả lời ngay:

“Lan Lan muốn chơi với chị Tiểu Hàm và các bạn!”

Tình bạn giữa các bé con đúng là đến nhanh thật đấy, chỉ cần một gói bánh quy và cùng nhau chơi đùa một lúc thôi là đã trở thành bạn thân thiết luôn rồi.

Kỷ Thời An bỗng hơi lo, nếu hai ngày nữa rời đi, biết phải xa những người bạn vừa mới quen này, liệu cậu bé có buồn nhiều lắm không.

Nhưng chuyện đó thì để sau hãy tính vậy.

Kỷ Thời An giúp Kỷ Âm Lan buộc lại chỏm tóc nhỏ, chỗ tóc bị cắt trước đó vẫn còn lưa thưa, vài ngày gần đây dường như đã dài hơn một chút nhưng nhìn qua vẫn thấy trống trải.

Kỷ Thời An nhìn vẻ đáng yêu của em trai, thuận miệng trêu chọc:

“Bé ngốc này.”

Kỷ Âm Lan phồng má phản đối:

“Lan Lan không ngốc đâu!”

Kỷ Thời An mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ em trai, lòng nghĩ, bé con này rõ ràng là một nhóc ngốc nghếch, sao lại dễ thương đến mức này chứ.

Khi hai anh em tới viện phúc lợi, đúng lúc các bé đang ăn sáng. Cô Lý đưa hai người vào, mùi hương từ nhà ăn bay tới, Kỷ Thời An bỗng cảm thấy nhớ nhung da diết hương vị tuổi thơ.

Kỷ Âm Lan đứng trước cửa nhà ăn, mắt chăm chăm nhìn các bạn nhỏ cầm khay cơm xếp hàng. Những chiếc bánh bao hình chú heo nhỏ trên khay thật khiến cậu bé mê mẩn.

Kỷ Thời An đang nói chuyện với cô Lý, quay đầu lại đã không thấy em trai đâu. Anh lo lắng gọi:

“Lan Lan?”

Vừa ngẩng lên, anh ấy đã thấy chỏm tóc nhỏ quen thuộc của em trai đang đứng xếp hàng cuối cùng trong đội lấy cơm từ lúc nào chẳng biết.

Anh ấy vừa buồn cười vừa bất lực: Nhóc ngốc này, lúc nào cũng không quên ăn uống hết!

Cô nhân viên phát cơm hôm qua từng gặp Kỷ Âm Lan, biết cậu bé không phải trẻ ở đây, nhưng thấy dáng vẻ thèm ăn dễ thương của cậu thì cũng vui vẻ phát cho một khay nhỏ.

Đến lượt Kỷ Âm Lan, cậu nhỏ giọng lễ phép xin:

“Cô ơi, có thể cho Lan Lan hai cái bánh bao heo không ạ? Lan Lan muốn mang một cái cho anh trai.”

Cô nhân viên thấy cậu ngoan ngoãn lại lễ phép, liền vui vẻ gắp tận ba cái bánh:

“Không đủ cứ tới lấy thêm nhé!”

Kỷ Âm Lan vui mừng cảm ơn cô rồi tung tăng trở lại bên anh trai. Kỷ Thời An cúi xuống véo nhẹ má em:

“Sáng nay vừa ăn sáng trên đường rồi mà.”

“Nhưng Lan Lan đói rồi!” Cậu bé nói không rõ ràng vì má đang bị véo, rồi đưa bánh bao cho anh trai, “Cho anh nè!”

Kỷ Thời An nhận bánh, tiện tay sờ bụng cậu bé, phát hiện bụng vẫn lép kẹp thì hơi ngạc nhiên. Anh ấy dặn dò:

“Đừng ăn nhiều quá nhé.”

“Vâng ạ!” Kỷ Âm Lan vừa cắn mất mũi chú heo bánh bao vừa thì thầm tội nghiệp, “Xin lỗi heo nhỏ nhé, tại bạn ngon quá nên mình không kiềm chế được.”

Cô Lý đứng bên cạnh cười:

“Để bé ăn thoải mái đi, đang tuổi lớn mà, ăn được là tốt.”

Kỷ Thời An cũng cười theo:

“Lan Lan ăn uống lúc nào cũng không cần ai lo lắng.”

Được khen, Kỷ Âm Lan cười tít cả mắt. Ăn xong một chiếc, cậu bé nhìn quanh nhà ăn, có chút thất vọng:

“Sao không thấy chị Tiểu Hàm đâu?”

“Tiểu Hàm bị bệnh rồi,” Cô Lý thở dài, “Từ tối qua đã bệnh, bác sĩ cũng khám và kê thuốc rồi, hy vọng hôm nay bé sẽ khỏe hơn.”

Kỷ Âm Lan lập tức buồn bã kéo áo anh trai:

“Anh ơi, em muốn đi thăm chị Tiểu Hàm.”

Cô Lý ái ngại:

“Bé con đừng vào phòng bệnh thì hơn.”

Kỷ Thời An xoa đầu em trai:

“Không sao, anh đưa em vào.”