Chương 40

Hai anh em nhà họ Kỷ loanh quanh ngoài sân một hồi lâu mà vẫn chưa tìm thấy chú robot nhỏ, cho đến khi Kỷ Thời An nhớ ra mẹ Kỷ từng nói, trên người robot có cài hệ thống định vị liên kết với trí não của Kỷ Âm Lan, hai người mới lần theo tín hiệu tìm được nó.

Lúc này chú robot nhỏ đang chơi với hai bé Beta nhỏ. Nói đúng hơn, robot nhỏ chính là món đồ chơi của hai bé Beta này.

Ban đầu, hai bạn nhỏ Beta đang chơi trò đóng vai gia đình bằng đất bùn, tình cờ nhặt được chú robot bất động, tưởng ai đánh rơi đồ chơi, liền đem về làm nhân vật phụ trách "nấu cơm" trong trò chơi gia đình của mình.

À, cơm chính là thứ được hai bạn nhỏ Beta làm bằng đất bùn.

Khoảnh khắc nhìn thấy Kỷ Âm Lan xuất hiện, robot nhỏ xúc động đến mức gần như muốn khóc. Nhưng đáng tiếc pin cung cấp năng lượng cho nó đã rơi mất, giờ không động đậy nổi, chỉ đành bất lực ngửa mặt nhìn, trong tầm mắt chỉ thấy cái chỏm tóc nhỏ trên đầu ký chủ đang đung đưa qua lại.

Robot nhỏ lần đầu tiên cảm thấy cái chỏm tóc nhỏ của ký chủ thật đẹp.

Sau đó, nó nghe Kỷ Âm Lan tò mò hỏi:

“Các cậu đang chơi trò gì vậy?”

Hệ thống im lặng, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo giọng mềm mại tràn đầy mong đợi của nhóc con vang lên:

“Lan Lan cũng muốn chơi nữa!”

Robot nhỏ tuyệt vọng: Quả nhiên mình không thể đặt hy vọng gì vào đứa nhỏ ngốc nghếch này mà!

Thấy Kỷ Âm Lan chơi vui vẻ, bên cạnh lại có người chăm sóc, Kỷ Thời An yên tâm quay trở lại giúp đỡ mọi người.

Khi hoạt động kết thúc, trời đã bắt đầu tối. Kỷ Thời An tìm tới Kỷ Âm Lan chuẩn bị về, lúc này Âm Lam mới phát hiện robot nhỏ đã im lìm không nhúc nhích từ bao giờ:

“Sao anh hùng kem lại không động đậy, cũng không nói gì thế anh?”

Cậu bé lo lắng nhìn sang Kỷ Thời An.

Kỷ Thời An kiểm tra một lúc rồi nói: “Pin rơi mất rồi.”

Kỷ Âm Lan nhìn chiếc robot nhỏ thiếu mất cục pin, buồn bã: “Mất pin rồi.”

“Không sao, anh mang pin dự phòng đây rồi,” Kỷ Thời An dịu dàng trấn an, “Về nhà bảo mẹ sửa lại, dùng pin mãi cũng không ổn.”

“Vâng ạ!” Kỷ Âm Lan vui vẻ trở lại.

Robot nhỏ thay pin mới liền hoạt động bình thường, cởi bỏ bộ quần áo và tóc giả bẩn thỉu, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái. Chỉ khổ một nỗi, cái nắp nhỏ che pin đã biến mất cùng viên pin cũ, khiến nó cảm thấy phía sau mát lạnh như mặc quần thủng đáy vậy.

Kỷ Âm Lan chớp mắt nói: “Anh hùng kem bị hở mông, giống như mặc quần thủng đáy ấy!”

Robot nhỏ: "…"

Đầu óc ký chủ này sao toàn nghĩ ra những thứ kỳ quặc vậy!

Ra khỏi viện phúc lợi, trời đã tối mờ. Kỷ Âm Lan bắt đầu ngáp dài, rõ ràng rất buồn ngủ. Kỷ Thời An bế cậu bé lên, vỗ nhẹ lưng dỗ dành:

“Ngủ đi, anh bế về nhà nhé.”

“Em không ngủ đâu, em muốn nói chuyện với anh cơ!” Kỷ Âm Lan nũng nịu dụi vào cổ anh trai.

“Được rồi.” Kỷ Thời An dịu dàng đáp.

Kỷ Âm Lan cố mở mắt, chống lại cơn buồn ngủ, miệng lẩm bẩm những câu ngô nghê, không rõ đầu đuôi. Kỷ Thời An mỉm cười lắng nghe, thi thoảng nhẹ nhàng đáp lại.

Đi được nửa đường, Kỷ Thời An nhớ ra chuyện chiều nay, khẽ hỏi:

“Lan Lan, sao em lại sợ chú Trương vậy?”

Kỷ Âm Lan mơ hồ trả lời: “Chị Tiểu Hàm nói chú Trương là người tốt. Em không thích mùi trên người chú ấy, nhưng chú ấy tốt nên em không thể nói xấu chú ấy được.”

Kỷ Thời An cau mày suy nghĩ. Bản thân anh ấy không cảm nhận được mùi gì trên người Trương Minh Chính, càng không hiểu vì sao cậu bé lại phản ứng mạnh như vậy. Nhưng chưa kịp hỏi thêm, Kỷ Âm Lan đã ngủ say trên vai anh ấy rồi.

Kỷ Thời An chỉ biết cười dịu dàng nhìn mái tóc xoăn nhỏ mềm mại của em trai, lòng đầy thương yêu.

Kỷ Thời An hơi nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy mái tóc nâu xoăn nhỏ của cậu bé rối bù vì chơi đùa cả ngày, chỏm tóc nhỏ cọ vào cổ khiến anh ấy cảm thấy ngứa ngáy, lòng anh ấy cũng mềm nhũn theo.

Trời ơi, bé cưng nhà mình thật là đáng yêu đến mức muốn xỉu luôn mà!