Chương 38

Tiểu Hàn nhìn theo hướng mà bé chỉ, ngay sau đó bật cười: "Lan Lan đừng sợ, chú ấy là người tốt đó. Chú ấy hay đến viện phúc lợi của bọn chị, mang rất nhiều quần áo, đồ chơi và đồ ăn ngon đến!"

Vừa nói, cô bé vừa kéo nhẹ váy của mình, khoe với vẻ tự hào: "Chiếc váy này cũng là chú Trương tặng đấy. Bà viện trưởng nói hôm nay chú ấy sẽ đến, nên chị đã cố tình mặc chiếc váy này!"

Nghe vậy, Kỷ Âm Lan do dự liếc nhìn về phía người đàn ông kia thêm một lần nữa.

Ông ấy vẫn đang trò chuyện với viện trưởng.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cậu bé, ông ấy quay đầu lại, khẽ mỉm cười với cậu, nụ cười rất dịu dàng và thân thiện.

Kỷ Âm Lan hít một hơi thật sâu, tự nhủ trong lòng rằng chú Trương là người tốt, không thể vì mùi hôi mà ghét chú ấy được.

Vì vậy, khi người đàn ông kia bước về phía họ, nhóc con dũng cảm nở một nụ cười đáp lại.

Trương Minh Chính càng nhìn càng cảm thấy thích nhóc con Omega này.

So với những đứa trẻ trong viện phúc lợi, bé con này hoàn toàn hợp ý ông ấy hơn hẳn.

Người đàn ông trung niên bước nhanh về phía nhóc con, nhưng còn chưa kịp đến gần thì đã thấy một Alpha trẻ tuổi bế bổng nhóc Omega kia lên. Từ xa, ông ấy lờ mờ nghe thấy nhóc con gọi Alpha đó là anh trai.

Không phải trẻ mồ côi của viện phúc lợi sao…

Dù đã đoán trước đứa trẻ này không giống với những nhóc con trong viện, nhưng khi xác nhận lại, Trương Minh Chính vẫn cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nếu nhóc con này là trẻ mồ côi, vậy thì ông ấy có thể hoàn toàn không cần bận tâm đến bất cứ điều gì nữa. Thật sự đáng tiếc quá.

Không ai biết ông ấy đang nghĩ gì. Sau khi Kỷ Âm Lan được anh trai bế đi, bé vẫn còn thấy chị Tiểu Hàn và những đứa trẻ khác chạy đến vây quanh chú Trương, ríu rít trò chuyện cùng ông ấy.

Trương Minh Chính ngồi xổm xuống, vừa thân thiện vừa nhiệt tình đáp lại tình cảm của bọn trẻ.

Trông có vẻ là một người tốt, rất tốt.

Kỷ Âm Lan thầm nghĩ như vậy, nhưng dù cố nhịn, cậu bé vẫn không chịu nổi mà phải bịt mũi, chôn đầu vào vai Kỷ Thời An.

Kỷ Thời An cảm thấy có chút kỳ lạ.

Rõ ràng nhóc con vẫn ổn mà, sao chỉ trong chốc lát lại xìu xuống như vậy?

Nghĩ đến việc nhóc con vẫn đang trong giai đoạn thức tỉnh, anh ấy hơi lo lắng, liền cúi đầu hỏi: "Lan Lan sao thế? Có chỗ nào không thoải mái à?"

Nhóc con lắc đầu, chỏm tóc nhỏ đung đưa quét qua cổ Kỷ Thời An, giọng nói bị nghẹt mũi nghe có chút buồn buồn: "Lan Lan không sao ạ."

Đi vào phòng nghỉ, Kỷ Thời An đặt nhóc con lên một chiếc ghế nhỏ.

Khoảng cách xa hơn, mùi hôi nồng nặc kia cuối cùng cũng giảm bớt.

Nhóc con thả tay ra, hít một hơi thật sâu, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ bừng vì nín thở quá lâu.

Kỷ Thời An vừa cảm thấy bé đáng yêu, vừa càng thêm lo lắng. Anh chạm nhẹ vào chóp mũi đỏ ửng vì bị nhóc con tự mình bóp quá chặt, dịu dàng hỏi: "Là mũi bị đau sao?"

Nhóc con vẫn lắc đầu.

Cậu bé nhớ lời mẹ dặn, một đứa trẻ ngoan không được nói xấu người khác. Hơn nữa, chú Trương còn là người tốt, càng không thể nói bừa được.

Nhóc con không chịu nói, Kỷ Thời An cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành cẩn thận kiểm tra toàn bộ một lượt, xác định nhóc con không có dấu hiệu bị ốm, lúc này mới nhẹ nhõm đôi chút.

"Lan Lan mà thấy khó chịu, nhất định phải nói cho anh biết đấy nhé." Anh ấy nghiêm túc dặn dò, nhưng lại thấy nhóc con vừa mới bỏ tay xuống bất giác giơ lên, dường như định bịt mũi lần nữa, nhưng rất nhanh đã kìm lại.

Kỷ Thời An còn chưa kịp thắc mắc thì ngoài cửa đã vang lên một giọng nói quen thuộc: "Là Tiểu An đó hả?"

"Viện trưởng!"