Anh ta tức đến nỗi lắp bắp không nên lời, đánh cũng không được, mắng cũng chẳng xong. Bực mình quá, anh ta dứt khoát vượt lên trước, chẳng thèm nhìn hai anh em kia nữa.
Kỷ Thời An nhún vai, khẽ chậc lưỡi rồi quay sang nói với Kỷ Âm Lan:
“Thực ra chú ấy cũng tốt đấy chứ, còn chủ động dẫn đường cho chúng ta nữa.”
Kỷ Âm Lan nghiêng đầu: “Vậy Lan Lan có nên cho chú ấy kẹo không?”
Kỷ Thời An bật cười: “Không cần đâu, chú ấy làm việc tốt không cần báo đáp đâu. Em đưa, có khi chú ấy còn giận hơn đấy.”
Phía trước, Tống Hữu Nhiên: “…”
A a a a a a!!!
Hệ thống chợt cảm thấy bối rối.
Tống Hữu Nhiên vốn là nhân vật trong dòng thời gian chính của Thế Giới Ba. Anh ta là đệ tử của Tống Thanh Tùng, cũng là sư đệ của Kỷ Thời An.
Nhưng trong ấn tượng của hệ thống, quan hệ giữa hai người họ vốn rất tệ. Vậy mà bây giờ, tuy vẫn hay cãi vã nhưng lại giống như…
… Một đôi oan gia thích đấu khẩu?
À không đúng, không đúng! Hình như phải gọi là bạn xấu mới đúng!
Hệ thống bây giờ chẳng khác gì bị bịt mắt hoàn toàn.
Từ sau khi bị mẹ Kỷ phong ấn hơn nửa chức năng, nó chẳng còn biết tiến độ nhiệm vụ đến đâu, những nhân vật quan trọng khác đang như thế nào, tất cả chỉ có thể dựa vào suy đoán mò mẫm.
Thật sự là một cuộc đời khổ ải mà! Huhu.jpg
Nhờ có Tống Hữu Nhiên dẫn đường, tốc độ di chuyển của ba người nhanh hơn rất nhiều. Trước khi trời hoàn toàn tối hẳn, cuối cùng họ cũng nhìn thấy căn nhà cũ kỹ nằm cô đơn lẻ loi ở lưng chừng núi.
Nói là nhà cũ quả thật không quá chút nào.
Kỷ Thời An thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của lão già kia. Ai đời lại đi xây một tứ hợp viện ngay giữa khu rừng rậm hoang vu thế này?
Đúng là đầu óc của những người lớn tuổi…
Đột nhiên, Tống Hữu Nhiên dừng bước: "Chúng ta so tài một chút đi."
"So tài gì?"
Tống Hữu Nhiên giơ tay chỉ về phía khoảng không trước mặt: "Ở đây có một kết giới do lão già kia đặt. Nếu không có bùa dẫn đường thì sẽ bị mắc kẹt trong trận mê hồn. Trận này thay đổi mỗi ngày, chúng ta thi xem ai phá giải nó trước, thế nào?"
Kỷ Thời An nhướng mày: "Nghe không giống huyền thuật, giống pháp thuật của giới tu sĩ hơn."
Tống Hữu Nhiên thầm nghĩ, đúng là nhạy bén thật. "Là học từ giới tu sĩ đấy. Lão già kia đã cải tiến thành phiên bản huyền thuật rồi."
"Vậy thì được." Kỷ Thời An thả nhóc con trong lòng xuống, bình tĩnh hỏi: "Nếu cậu thua thì sao?"
"Cậu có thể đưa ra một yêu cầu, tùy ý." Tống Hữu Nhiên cười đầy ẩn ý, "Cậu thua cũng vậy."
Kỷ Âm Lan nghe mà mù mờ chẳng hiểu gì, tò mò hỏi: "Anh ơi, anh với chú đang thi cái gì thế?"
Kỷ Thời An chỉ về phía tứ hợp viện: "Thi xem ai chạy vào nhà trước."
Đôi mắt to tròn của nhóc con lập tức sáng lên: "Lan Lan cũng muốn chơi!"
Kỷ Thời An nghiêm túc hỏi: "Trận mê hồn này có ảnh hưởng gì đến cơ thể không?"
"Không có." Tống Hữu Nhiên lắc đầu, "Chỉ có tác dụng giữ chân kẻ xâm nhập, không có sát thương."
"Vậy thì được."
Kỷ Thời An lấy bùa dẫn đường từ tay Tống Hữu Nhiên, cẩn thận đeo vào cổ nhóc con: "Lan Lan, nếu em không muốn chơi nữa hoặc thấy sợ, hãy bóp nát nó."
Nhóc con tò mò cầm lấy bùa, thử bóp một cái.
"Bóp nát nó?"
Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt hết sức, đến mức đỏ lên mà lá bùa vẫn không hề suy chuyển.
"..."
Kỷ Thời An nhịn cười, khẽ ho một tiếng rồi mở thiết bị thông minh, lấy ra một tấm ảnh: "Không bóp nát được thì cắn. Nếu cắn rách nó, ông nội này sẽ đến đón em. Nhớ chưa?"
Nhóc con gật đầu thật mạnh, sau đó cẩn thận nhét thiết bị của anh ba vào trong túi áo nhỏ.
Tống Hữu Nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt mà muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc vẫn không mở miệng.
Kỷ Thời An búng nhẹ lên đầu con robot nhỏ, phát ra một tiếng "cạch" giòn giã: "Nhớ bám sát Lan Lan."
Dặn dò xong, vẫn cảm thấy chưa yên tâm, anh ấy lại lấy thêm một xấp bùa đã vẽ sẵn nhét vào túi áo nhóc con.
Trước đó anh ấy đã dạy Kỷ Âm Lan cách sử dụng bùa rồi. Dù nhóc con chưa vẽ được những loại bùa phức tạp, nhưng sử dụng thì không có vấn đề gì.
Tống Hữu Nhiên trợn mắt: "Sao mà lề mề thế hả? Còn không bằng một nhóc Omega nữa!"
Kỷ Thời An lười phản ứng với anh ta.
Nhóc con tung tăng chạy lên phía trước, hai chỏm tóc nhỏ đung đưa theo từng bước chạy: "Anh ơi, nhanh lên nào!"
Chạy được hai bước, bé con quay lại nhìn, nhưng hai người đáng lẽ phải theo sau lại biến mất!
Kỷ Âm Lan dừng lại, ngơ ngác gọi: "Anh ơi?"
Không ai trả lời.
Nhóc con cúi xuống nhìn lá bùa trên cổ, sau đó quay sang con robot nhỏ vẫn đang nằm bẹp trên đất vì bị vướng áo choàng.
"Cứu, cứu mạng!!! Ký chủ ơi!!!"
Hệ thống bị kẹt giữa hai khe đá, rêи ɾỉ như sắp chết: "Chân… chân sắp gãy rồi!"