Chương 28

Mẹ nó chứ...

Kỷ Thời An liếc xéo anh ta, hừ một tiếng: “Cậu còn gì để nói à? Con tôi nói đúng còn gì, lớn đầu rồi mà còn bú bình, nói ra thật mất mặt.”

Tống Hữu Nhiên trừng mắt nhìn anh ấy: “Cậu...”

Kỷ Thời An lập tức che tai Kỷ Âm Lan lại, bế nhóc con lên rồi quay lưng bỏ đi: “Lan Lan, chúng ta mau đi thôi, đừng chơi với cái ông chú hay nói bậy này.”

Tống Hữu Nhiên: “…”

Mẹ nó chứ!

Đúng là cha nào con nấy, cái miệng cay xè như nhau!

Anh ta còn chưa kịp phản công thì lại nghe thấy giọng Kỷ Âm Lan vang lên phía trước:

“Anh ơi, cái chú này đang bám theo chúng ta!”

Kỷ Thời An chẳng thèm ngoảnh đầu: “Kệ cậu ta đi, cậu ta thích bám đuôi người khác lắm.”

Kỷ Âm Lan ngoan ngoãn gật đầu: “Ồ.”

Tống Hữu Nhiên: “…”

A a a a a!

Tức chết mất! Thật sự tức muốn nổ tung mà!!!

Mãi đến khi đi được một quãng xa, Tống Hữu Nhiên mới chậm chạp nhận ra một điều... Nhóc con thắt hai chỏm tóc nhỏ kia vừa gọi Kỷ Thời An là "anh trai".

Thì ra là anh em ruột!

Tống Hữu Nhiên bừng tỉnh ngộ, nhưng ngay sau đó lại khựng người.

Khoan đã, nếu Kỷ Thời An là anh trai, vậy tại sao mình lại là "chú"?!

Chẳng lẽ mình già đến thế sao???

Tống Hữu Nhiên nghẹn một bụng uất ức, không biết phải trút vào đâu. Cả người anh ta như bị bao phủ bởi một lớp hắc khí dày đặc, khiến Kỷ Âm Lan nhìn mà phát khϊếp, vội quay mặt đi không thèm liếc thêm lần nào.

Quả nhiên, chú này đúng là kỳ lạ!

Không chỉ nhìn kỳ lạ mà mùi cũng rất kỳ lạ, hơi hôi hôi, cay cay, nhưng lại không khó chịu như mấy dì hư hỏng.

Kỷ Âm Lan bĩu môi, chợt cảm thấy có chút đói bụng.

Cậu bé thò tay vào túi áo, lấy ra hai viên kẹo. Bàn tay nhỏ mũm mĩm vụng về bóc vỏ kẹo, sau đó nhét một viên vào miệng Kỷ Thời An, còn một viên thì tự mình ngậm, cẩn thận mυ"ŧ lấy vị ngọt.

Là vị đào nè!

Kỷ Âm Lan vui vẻ lấy thêm một viên nữa, nhìn về phía con robot nhỏ đang nằm trong vòng tay mình, nghiêm túc hỏi:

“Anh Hùng Kem, anh có muốn ăn không?”

Robot nhỏ hé đôi mắt điện tử, hất mái tóc giả bị gió thổi rối tung: “… Ký chủ, robot không thể ăn thức ăn của con người. Chúng tôi chỉ có thể dùng pin hoặc sạc điện mà thôi.”

Kỷ Âm Lan chớp mắt, bàn tay nhỏ siết chặt viên kẹo, gương mặt lộ rõ vẻ thương cảm: “Vậy… vậy để Lan Lan về hỏi ba mẹ, xem có thể làm ra pin vị dâu tây đào không nhé?”

Hệ thống: “…”

Đứa nhỏ ngốc này...

Nó sẽ không thừa nhận rằng mình vừa cảm động một chút đâu!

Từ sau khi lui về ở ẩn, Tống Thanh Tùng đã gửi địa chỉ nơi ở của mình cho Kỷ Thời An, nhưng đây là lần đầu tiên anh ấy đặt chân đến nơi này.

… Đừng nói là ông ấy đã mua cả ngọn núi này đấy nhé?

Tống Hữu Nhiên vẫn đang bám theo hai anh em phía sau. Nhìn Kỷ Thời An cứ đi một đoạn lại dừng, thỉnh thoảng còn phải lấy thiết bị ra để định vị, anh ta lập tức hiểu ra vấn đề.

Ở vùng núi hoang vắng thế này, cây cối mọc um tùm, đường đi không rõ ràng, ngay cả thiết bị định vị thông minh cũng có thể bị nhiễu loạn, lạc đường là chuyện thường tình.

Tống Hữu Nhiên bước nhanh đến bên Kỷ Thời An, đi song song với anh ấy, giọng có chút đắc ý:

“Tìm không ra đường đúng không? Ông già đoán trước là cậu sẽ lóng ngóng nên mới bảo tôi đến đón đấy.”

Kỷ Âm Lan phồng má phản bác: “Anh trai của cháu không ngốc đâu! Chú nói xấu người khác là người xấu!”

Kỷ Thời An cười nhạt: “Sao thế, lẽ nào cậu quên rồi à? Chính ông già từng nói rằng cậu còn ngốc hơn tôi đấy.”

Kỷ Âm Lan che miệng cười trộm: “Chú ngốc quá đi mất.”

Tống Hữu Nhiên: “…”