Thẩm Nghiệp xoa đầu cậu bé, phủi đi vết đường dính trên tóc.
Thấy Thẩm Nghiệp vừa đến, Kỷ Âm Lan đã nhìn chằm chằm anh ấy, Kỷ Thời An thấy hơi khó chịu: "Đúng là trùng hợp."
Thẩm Nghiệp chỉ vào túi mua sắm trên tay: "Đi mua quà cho em gái." Anh ấy nói rồi lại nhìn Kỷ Âm Lan hai má phồng lên, khen: "Em mặc đồ này trông đáng yêu lắm."
Kỷ Âm Lan nói hơi ú ớ: "Cảm ơn anh."
"Hẹn gặp lại." Thẩm Nghiệp gật đầu với Kỷ Thời An, lấy một ít kẹo trong túi đưa cho Kỷ Âm Lan rồi rời đi: "Chơi vui nhé."
Robot nhỏ che mặt, thầm hét lên trong lòng.
Á á á!
Đúng là con cưng của thế giới, Thẩm Nghiệp, mỹ nam vạn người mê, đẹp trai quá!!!
Kỷ Thời An nhìn chằm chằm kẹo trên tay Kỷ Âm Lan, thở dài, giúp cậu bé bỏ kẹo vào túi áo.
"Mỗi ngày chỉ được ăn một viên thôi, biết chưa?"
Kỷ Âm Lan vui vẻ gật đầu: "Dạ!"
Thầy của Kỷ Thời An là Tống Thanh Tùng, là một trong những giảng viên đầu tiên của học viện huyền học. Những giảng viên này đều là những bậc thầy nổi tiếng trong giới huyền học từ trước khi hiện tượng linh dị bùng nổ.
Lúc đó, huyền học chỉ là một lĩnh vực rất nhỏ, ít người biết đến, ít người tin tưởng.
Năng khiếu của Kỷ Thời An bộc lộ từ rất sớm, ban đầu anh ấy tự học, sau khi vào học viện, anh được Tống Thanh Tùng nhận làm học trò.
Không lâu sau khi Kỷ Thời An tốt nghiệp, Tống Thanh Tùng đã nghỉ hưu, hưởng lương hưu cao ngất, thỉnh thoảng nhận vài vụ khó mà các hậu bối không giải quyết được, cuộc sống thường ngày rất nhàn nhã.
Nơi ở của ông, nói dễ nghe là về quê an hưởng tuổi già, còn theo lời Kỷ Thời An thì là quá lạc hậu.
Thời đại vũ trụ rồi mà còn có người thích sống trong núi!
Kỷ Thời An vừa thầm nghĩ vừa bế Kỷ Âm Lan, bước qua con mương nhỏ rộng khoảng một mét.
Không có phương tiện giao thông nào được phép vào, chỉ có thể dừng ở chân núi... Leo lên núi chắc mất nửa ngày!!!
Kỷ Thời An mệt mỏi toát mồ hôi, còn Kỷ Âm Lan vẫn hào hứng. Những đoạn đường khó đi, Kỷ Thời An đều bế cậu bé, còn những đoạn dễ đi hơn, cậu bé tự đi, còn hái vài bông hoa dại xinh xắn.
Lớn đến chừng này, Kỷ Âm Lan mới được leo núi lần đầu!
Mãi đến khi trời tối, hai anh em mới đến gần nơi cần đến.
Kỷ Thời An dựa vào gốc cây nghỉ ngơi, Kỷ Âm Lan cũng hơi mệt, cầm một vòng hoa sặc sỡ, đội lên đầu anh ba.
"Vòng hoa Lan Lan kết, tặng anh ba!"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía xa: "Kỷ Thời An, bao nhiêu năm không gặp, gu thẩm mỹ của cậu vẫn kém như vậy."
Người đến liếc nhìn vòng hoa một cách chán ghét, ánh mắt dừng lại trên người Kỷ Âm Lan, nói đầy ẩn ý: "Đến cả con cũng có rồi à."
Ngay cả con cũng có rồi?
Kỷ Thời An: “???”
Anh trai à...
Anh không sao đấy chứ?
Có con trai đã hơn ba tuổi, mà ba năm trước anh ấy mới miễn cưỡng được coi là thành niên, thậm chí còn chưa tốt nghiệp. Vậy mà anh ta không thấy điều này có gì sai sai sao???
Kỷ Thời An nhìn đối phương với ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc. Vậy mà người kia vẫn giữ vẻ mặt đầy lý lẽ, ung dung đi đến bên hai anh em họ, thong thả ngồi xổm xuống, nhướng mày nhìn Kỷ Âm Lan:
“Năm nay nhóc con mấy tuổi rồi? Ra ngoài chơi có mang theo bình sữa không thế?”
Kỷ Thời An: “Tống Hữu Nhiên! Tôi...”
Cái tên đầu đất này!
Anh ấy chưa kịp nói hết câu thì đã nghe thấy giọng trẻ con vang lên:
“Lan Lan đã ba tuổi rồi, từ lâu không còn bú sữa bằng bình nữa đâu.”
Kỷ Âm Lan vừa nói, vừa chớp chớp đôi mắt to tròn như nai con, quan sát Tống Hữu Nhiên từ trên xuống dưới một lượt rồi nghiêng đầu hỏi:
“Chú lớn thế này rồi mà còn bú bình à? Xấu hổ quá đi mất!”
Tống Hữu Nhiên: “…”
Anh ta há miệng nhưng lại không biết phản bác thế nào.