Bị ép ra ngoài một chuyến, tâm trạng Thẩm Nghiệp vốn không tốt lắm.
Bộ phim trước vất vả lắm mới đóng máy, những việc khác cũng bị anh ta cố ý gạt sang một bên, chỉ để tranh thủ những ngày này nghỉ ngơi cho thoải mái, ai ngờ ngày đầu tiên còn chưa trôi qua đã bị một cuộc điện thoại của mẹ ruột phá hỏng.
Sau khi ba mẹ ly hôn, quan hệ giữa Thẩm Nghiệp và mẹ không được thân thiết cho lắm, nhưng lần này mẹ anh ta khóc lóc nhờ giúp đỡ, anh ta vẫn lập tức lên đường.
Cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tâm trạng phiền muộn, bức bối của Thẩm Nghiệp mãi đến khi nhìn thấy cục bông nhỏ xíu ngồi phía sau mình mới dịu đi đôi chút.
Anh ta rất thích trẻ con, đặc biệt là những em bé còn thơm mùi sữa.
Thế là Thẩm Nghiệp không nhịn được, “trêu chọc” cục bông đáng yêu này một chút, kết quả bị anh trai của em bé bắt gặp.
Bị Kỷ Thời An nhìn chằm chằm như nhìn kẻ buôn người, Thẩm Nghiệp vẫn mỉm cười thân thiện: "Chào cậu, em trai cậu thật đáng yêu."
Sau đó, anh ta thấy sắc mặt anh trai của cục bông tối sầm lại.
À.
Một người anh trai cuồng em trai chính hiệu.
Thẩm Nghiệp thầm nghĩ, nhưng sao trông… hơi quen mắt?
Kỷ Thời An nhận ra anh ta, hạ giọng hỏi: "Thẩm Nghiệp?"
"Là tôi." Thẩm Nghiệp đeo kính râm vào, "Hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi?"
Kỷ Thời An: "... Gặp rồi, tôi từng đóng vai quần chúng trong đoàn phim của anh."
Thẩm Nghiệp bừng tỉnh: "Cậu bé trong Uyển Uyên Ương…"
Kỷ Thời An vội vàng bịt miệng anh ta lại, lúng túng liếc nhìn Kỷ Âm Lan. Cậu bé đang tò mò nhìn bọn họ, đôi mắt to tròn ngây thơ, trong sáng, hiển nhiên không biết Uyển Uyên Ương là cái gì.
Thẩm Nghiệp là ngôi sao nổi tiếng trong giới giải trí, vừa có nhan sắc, vừa có thực lực, lại thêm may mắn, hai năm nay phim truyền hình nào anh ta đóng cũng nổi tiếng, một diễn viên nhỏ mờ nhạt như Kỷ Thời An căn bản không cùng đẳng cấp với anh ta.
Nhưng mà…
Dù là Thẩm Nghiệp!
Cũng không thể tùy tiện ve vãn Lan Lan của anh ấy!!
May mà Thẩm Nghiệp biết điểm dừng, tặng cho Lan Lan một viên đá hình ngôi sao phát sáng, rồi đeo khẩu trang quay về chỗ ngồi, không tiếp tục bắt chuyện với họ nữa.
Thấy vậy, Kỷ Thời An thở phào nhẹ nhõm.
Lan Lan lại bị người anh trai đẹp trai này thu hút, thỉnh thoảng lại ngó lên phía trước, thấy anh đẹp trai đeo kính râm hình như đang ngủ, bèn ngoan ngoãn không làm phiền anh ta.
Mãi đến khi phi thuyền đến hành tinh Kinh Linh, Kỷ Thời An mới phát hiện ra điểm đến của Thẩm Nghiệp giống hệt mình.
Hai người một trước một sau xuống phi thuyền, Kỷ Thời An không nhịn được hỏi: "Anh đến Kinh Linh đóng phim à?"
Thẩm Nghiệp lắc đầu: "Việc riêng."
"Ồ." Kỷ Thời An không hỏi thêm nữa. Anh ấy bế Lan Lan chuẩn bị rời đi thì nghe Thẩm Nghiệp đột nhiên nói: "Kỹ năng diễn xuất của cậu khá tốt, hy vọng lần sau có cơ hội hợp tác."
"Cảm ơn." Kỷ Thời An mỉm cười, chỉ xem đó là lời khách sáo. Dù sao anh ấy cũng chỉ là diễn viên quần chúng, hoàn toàn không có cảnh diễn chung với Thẩm Nghiệp, làm sao có thể gọi là hợp tác được.
Kỷ Âm Lan quay đầu lại, ở trên vai anh ba vẫy tay với Thẩm Nghiệp: "Tạm biệt anh đẹp trai!"
Thẩm Nghiệp cũng vẫy tay chào cậu bé, xoay người hòa vào dòng người, dung mạo nổi bật như vậy nhưng lại không thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Là ngôi sao nổi tiếng, Thẩm Nghiệp tất nhiên sẽ không ra ngoài một cách phô trương như vậy, bùa chú và linh khí giúp giảm bớt sự chú ý là những thứ thiết yếu.
Kỷ Thời An lại không có nỗi lo này.
Anh ấy quá mờ nhạt, cho dù mặc trang phục trong phim đi ngoài đường, có lẽ người ta cũng chỉ nghĩ anh ấy đang cosplay chứ không nhận ra anh ấy là diễn viên nhỏ nhoi chẳng mấy ai biết đến.
Không biết nên vui hay nên buồn, Kỷ Thời An thầm thở dài.
Kỷ Âm Lan không biết tại sao anh ba lại đột nhiên buồn bã, cậu vòng tay bé nhỏ qua cổ anh ba, tay kia đưa ra trước mặt anh ấy: "Anh ơi, nhìn kìa!"
Trong bàn tay nhỏ của cậu bé là viên đá phát sáng mà Thẩm Nghiệp tặng.
Kỷ Thời An: "... Đẹp thật."
Đáng ghét.
Thẩm Nghiệp thật là tâm cơ, vậy mà lại dùng cách này để Lan Lan nhớ đến anh ta.