Kỷ Âm Lan sờ sờ trán, thấy dì xinh đẹp mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng.
Cảm ơn mọi người, tạm biệt.
Kỷ Thời An nhận ra khẩu hình của Liễu Vân. Lời cảm ơn này, có lẽ là cảm ơn Kỷ Âm Lan đã yêu quý Túc Trì, có lẽ là cảm ơn anh ấy đã giúp hai mẹ con họ gặp mặt lần cuối, cũng có lẽ là cảm ơn nhà họ Kỷ đã giúp đỡ Túc Trì.
Cuối cùng Liễu Vân xoay người, lại ôm Túc Trì một cái. Thực ra bà không thể ôm được Túc Trì, nhưng cái ôm như vậy lại càng khiến Kỷ Thời An cảm động.
"Lan Lan." Kỷ Thời An đột nhiên nói, "Em đi ôm, à không, em thử nắm tay Túc Trì xem."
Cậu bé không hiểu lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn tiến lên, bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm lấy bàn tay đang nắm chặt của Túc Trì.
Giây tiếp theo, mắt Túc Trì mở to.
Cậu ấy cảm nhận được cái ôm của mẹ, tuy không ấm áp như trước kia, nhưng là một cái ôm chân thật, khiến lòng người tràn ngập sự mãn nguyện.
Mãn nguyện đến mức Túc Trì suýt nữa thì khóc.
Liễu Vân đi rồi, lần này là rời đi mãi mãi, sẽ không quay trở lại nữa.
Túc Trì cúi đầu, đứng ở cửa phòng bếp rất lâu. Kỷ Âm Lan ngẩng đầu, thấy hốc mắt Túc Trì hơi đỏ, môi mím chặt.
Cậu bé cũng xúc động đến đỏ hoe mắt, ôm chặt Túc Trì nói: "Anh đừng khóc, dì xinh đẹp đã lên trời làm sao rồi, nếu, nếu anh nhớ dì, em sẽ cùng anh ngắm sao!"
Tâm trạng Túc Trì vẫn chưa thể bình tĩnh lại ngay được, nhưng vẫn khàn giọng nói: "Được." Cậu ấy nhìn Kỷ Thời An: "Cảm ơn... anh."
Kỷ Thời An nói: "Không có gì."
Lúc này trông Túc Trì mới có chút dáng vẻ của một đứa trẻ, Kỷ Thời An thầm nghĩ.
Cuối cùng, nhiệm vụ làm bánh tart trứng vẫn thuộc về Dung Huệ Chi. Tay nghề của Dung Huệ Chi quả thực rất tốt, ngay cả Túc Trì vốn không thích đồ ngọt cũng ăn hết mấy cái.
Hôm nay ba mẹ Kỷ không đi làm, buổi chiều tranh thủ đến Hiệp hội Bảo vệ Trẻ em làm thủ tục nhận nuôi Túc Trì.
Sau bữa tối, Kỷ Thời An đến tìm ba mẹ: "Con định đưa Lan Lan đến tinh cầu Kinh Linh."
"Tinh cầu Kinh Linh?" Kỷ Vô Chu hơi nhíu mày, "Đi tìm thầy của con sao?"
"Vâng." Kỷ Thời An gật đầu, "Thể chất của Lan Lan hơi đặc biệt, con muốn nhờ thầy xem giúp."
Kỷ Thu Yên hơi lo lắng: "Hơi đặc biệt là sao?"
"Con cũng không rõ lắm, chỉ là khá hiếm thấy." Kỷ Thời An nói, "Mẹ yên tâm, mấy hôm nay con quan sát rồi, sự đặc biệt này không ảnh hưởng tiêu cực đến Lan Lan, chỉ là năng lực khá hiếm."
"Được, vậy con đưa Lan Lan đi đi." Kỷ Thu Yên nói, "Chuyện này con cứ quyết định."
Kỷ Vô Chu hỏi: "Công việc của con thì sao?"
"Không sao, con đã nói với quản lý rồi." Kỷ Thời An hơi bất đắc dĩ, "Con không nổi tiếng, anh ấy cũng không chú trọng đến con."
Kỷ năng diễn xuất của Kỷ Thời An thực ra không tệ, nhưng vận may lại không tốt, phim đóng hoặc là không nổi tiếng, hoặc là không được duyệt, nên hiện tại ngay cả quản lý cũng nghĩ, có lẽ Kỷ Thời An không hợp với nghề này.
Kỷ Vô Chu hơi nhíu mày: "Ba mẹ sẽ không can thiệp vào công việc của các con, nhưng đừng tự bỏ cuộc."
"Con biết rồi." Kỷ Thời An lên tinh thần, "Con sẽ đưa Lan Lan đi khoảng năm ngày, nhiều nhất là một tuần."
Anh nói: "Sau khi về, con sẽ quay lại làm việc."
*
Hôm sau Kỷ Thời An đưa Kỷ Âm Lan lên đường.
Vì thời gian gấp rút, sáng sớm Kỷ Âm Lan còn chưa tỉnh ngủ đã bị Kỷ Thời An lôi ra khỏi chăn, mãi đến khi anh ba Kỷ bế cậu bé lên tinh thuyền, nhóc mới tỉnh.
Kỷ Âm Lan bám vào cửa sổ, nhìn ra ngoài vũ trụ qua lớp kính trong suốt.
Vũ trụ tối đen, nhưng xung quanh đường hàng không được trang trí bằng những vật dụng nhỏ phát sáng lấp lánh trong đêm, trông giống như những ngôi sao nhỏ nhiều màu sắc.
Lần đầu tiên được đi tinh thuyền, cậu bé vô cùng phấn khích: "Anh ơi, là sao kìa!"
"Thích không?"
"Thích!" Kỷ Âm Lan áp sát khuôn mặt mũm mĩm vào cửa kính, hào hứng nắm lấy tay anh trai, con robot nhỏ trong ngực bị cậu bé ôm chặt đến kêu lên ken két.
"Vậy anh tặng em một ngôi sao nhé?"
"Thật ạ!" Kỷ Âm Lan vui mừng quay lại, nhìn thấy một viên đá nhỏ lấp lánh, trông giống hệt "ngôi sao" bên ngoài.
Cậu bé ồ lên một tiếng, nhận lấy "ngôi sao" định hôn anh trai một cái để cảm ơn, nhưng vừa ngẩng lên lại thấy một khuôn mặt xinh đẹp nhưng xa lạ đang mỉm cười nhìn mình.
"Ơ?" Kỷ Âm Lan ngẩn người, lúc này mới nhận ra người vừa nói chuyện với mình không phải anh ba, người tặng "ngôi sao" cũng không phải anh ba mà là anh đẹp trai xa lạ này.
Ôi chao...
Hình như cậu bé nhận nhầm người rồi!
Kỷ Thời An vừa lấy một cốc nước trái cây từ tiếp viên hàng không, quay lại đã thấy cậu em trai tốt của mình lại đang bắt chuyện với một anh chàng xa lạ.
Xem kìa, tay còn nắm chặt nữa chứ!