Anh ấy không biết nhiều về mẹ của Túc Trì - Liễu Vân. Nhưng qua lời kể của Kỷ Âm Lan, anh ấy đoán Liễu Vân chỉ là một hồn ma bình thường không có linh lực, không bị oán khí làm hắc hóa, cũng không hóa thành linh thể nhờ linh khí dồi dào.
Kỷ Thời An đoán, nguyên nhân Liễu Vân vẫn ở lại trần gian có lẽ là vì bà không nỡ rời xa Túc Trì.
Lòng còn vướng bận, hồn chẳng thể siêu thoát.
Ban đầu Kỷ Thời An tưởng Liễu Vân sẽ luôn ở bên Túc Trì, nhưng lần này khi Túc Trì nhập viện, anh ấy lại không thấy bà đâu.
Tóc của Túc Trì chính là vật dẫn anh ấy dùng để tìm kiếm hồn phách của Liễu Vân.
Kỷ Âm Lan nín thở, mắt không chớp nhìn Kỷ Thời An vẽ một pháp trận phức tạp lên lá bùa lớn, đặt tóc của Túc Trì vào giữa pháp trận rồi khẽ niệm chú.
Pháp trận phát ra ánh sáng trắng mờ ảo, Kỷ Âm Lan mở to mắt, thấy một bóng người hiện ra giữa pháp trận.
"Dì xinh đẹp!" Kỷ Âm Lan reo lên vui sướиɠ, "Dì trắng hơn rồi ạ."
Robot nhỏ rụt rè nấp sau lưng Kỷ Âm Lan, lẩm bẩm: "Phải là trong suốt hơn mới đúng chứ."
Nhìn thấy tình trạng của Liễu Vân, Kỷ Thời An thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Bà không ở bên Túc Trì là vì ở lại nhân gian quá lâu, lại không có đủ linh lực hay oán khí để bảo vệ, nên quá suy yếu, thần trí mê man, mất phương hướng.
Nói đơn giản là lạc đường.
Kỷ Thời An lấy ra một lá bùa, dán lên lưng Liễu Vân. Hồn phách trong suốt, yếu ớt dần dần ngưng tụ lại, nét mặt mờ mịt, trống rỗng cũng dần có thần sắc.
Liễu Vân không nói được, nhưng ánh mắt nhìn Kỷ Thời An và Kỷ Âm Lan đầy vẻ biết ơn.
Từ khi qua đời, hồn phách của bà vẫn luôn ở bên Túc Trì, ban đầu còn có ý thức, về sau hoàn toàn dựa vào bản năng.
Khi đó, điều duy nhất Liễu Vân nhớ được là bà không muốn rời xa Túc Trì, không nỡ bỏ con trai nhỏ sống một mình.
Bà tự nhủ, bà không phải là một người mẹ tốt. Bà đưa Túc Trì đến thế giới này, nhưng không thể chăm sóc con, cho con một tuổi thơ vô lo vô nghĩ, để con nhìn thấy những điều tốt đẹp nhất trên đời.
Kỷ Thời An nói: "Tôi chỉ có thể giúp bà ở lại nửa tiếng."
Liễu Vân mỉm cười cảm kích, đi theo sau anh. Bà biết nửa tiếng mà Kỷ Thời An nói chính là khoảng thời gian cuối cùng bà được ở lại dương gian.
Kỷ Âm Lan lon ton theo sau hai người, chạy lên lầu, ôm chầm lấy Túc Trì vừa bước ra khỏi phòng: "Anh Trì Trì ơi, dì xinh đẹp về rồi!"
Kỷ Thời An nghiêm mặt nói: "Nó không nhìn thấy đâu." Anh ấy lại lấy ra một lá bùa, định đưa cho Túc Trì thì thấy cậu ấy đang nhìn chằm chằm phía sau mình, vẻ mặt ngỡ ngàng như nhìn thấy điều gì không thể tin được.
Rõ ràng là cậu ấy đã nhìn thấy Liễu Vân.
Chẳng lẽ thằng bé này cũng có năng lực đặc biệt?
Nhìn Kỷ Âm Lan đang ôm chặt Túc Trì, Kỷ Thời An bỗng nảy ra một ý, bế cậu bé lên.
Tách khỏi Kỷ Âm Lan, Túc Trì lại ngơ ngác, lo lắng nhìn quanh.
Quả nhiên là vậy, Kỷ Thời An thầm nghĩ, Túc Trì nhìn thấy Liễu Vân là nhờ Kỷ Âm Lan.
Kỷ Thời An đưa lá bùa cho Túc Trì, nói: "Đắp lên mắt, mười giây sau bỏ ra."
Nói xong, anh ấy bế Kỷ Âm Lan rời đi.
Kỷ Âm Lan kéo áo Kỷ Thời An: "Anh ơi, Lan Lan muốn..."
"Không, em không muốn đâu." Kỷ Thời An véo miệng cậu bé, mím đôi môi nhỏ nhắn thành hình mỏ vịt, "Giờ đừng làm phiền nữa, anh làm đồ ăn ngon cho em nhé!"
"Lan Lan muốn ăn bánh tart trứng ạ." Kỷ Âm Lan lập tức bị phân tâm, "Phải có dâu tây ngọt ngào nữa ạ!"
Làm bánh tart trứng không khó, Dung Huệ Chi thấy hai anh em vui vẻ nên cũng không giúp.
Kết quả là bánh bị cháy đen.
Kỷ Âm Lan mếu máo, chọc chọc vào phần trứng đã cháy đen, rồi ngước nhìn Kỷ Thời An đang nhìn lên trời nhìn xuống đất, chỉ là không nhìn cậu bé, vẻ mặt đầy hoang mang.
Cái thứ đen thui này không phải bánh tart trứng!
Cậu bé hít hít mũi, thấy tủi thân vô cùng. Nhưng nhìn Kỷ Thời An đỏ cả tai, Kỷ Âm Lan vẫn ôm chân anh ấy, nói bằng giọng mềm mại: "Anh đừng buồn, Lan Lan không ăn bánh tart trứng nữa."
Kỷ Thời An xấu hổ đến mức muốn độn thổ, đúng lúc này, cửa phòng bếp bị đẩy ra. Kỷ Thời An tưởng Dung Huệ Chi đến, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Liễu Vân với khuôn mặt tươi cười dịu dàng.
Kỷ Âm Lan vui mừng reo lên: "Dì xinh đẹp!"
Kỷ Thời An nghiêm mặt nói: "Sắp đến giờ rồi."
Liễu Vân khẽ gật đầu, cúi chào Kỷ Thời An, rồi ngồi xổm xuống ôm Kỷ Âm Lan, hôn nhẹ lên trán cậu bé.