Chương 20

Một đám linh thể trong suốt lấp ló trong phòng, con ốc sên Tiểu Linh cũng chậm rãi bò ra từ dưới tủ, nhập hội cùng gia đình linh thể.

Kỷ Âm Lam tinh mắt nhìn thấy một con linh hầu, trong tay nó còn cầm một nải chuối, ăn ngon lành. Rõ ràng Trần Lập ngã là do nó chơi xỏ.

Cậu bé con nhìn nó đầy ghen tị: "Lam Lam cũng muốn ăn chuối chuối."

Hệ thống nói: "Nhà có đấy, về nhà ăn."

Nó khó khăn bò lên vai Kỷ Âm Lam, cuối cùng nhìn rõ dáng vẻ hiện tại của Trần Lập và Liễu Mai.

Quả thật rất thảm, trông rất hả giận, nhưng cũng không quá đáng đến mức khiến các linh thể tốt bụng ra tay phải chịu hình phạt của luật lệ.

Chỉ là...

Để cậu bé này tiếp tục theo Kỷ Thời An bày trò như thế, thật sự không bị làm hư sao?

Chú robot nhỏ rơi vào trầm tư lo lắng sâu sắc.

Khó khăn hệ thống khóc.jpg

Kỷ Thời An thấy đủ thì dừng, những chuyện quá đáng anh ấy sẽ không làm, nhưng để anh ấy không làm gì thì cũng không có khả năng.

Kỷ Âm Lam lần đầu theo anh ba làm một "siêu nhân nhỏ trừng phạt kẻ xấu", vui đến không tả, nhưng cậu lại muốn cho anh trai đẹp trai của mình cũng thấy được cảnh kẻ xấu bị đánh bại.

"Khi nào anh Chì Chì mới về vậy…" Cậu bé con bĩu môi, nghĩ đến mức ăn cơm cũng chẳng ngon.

Cậu chờ đến tận sáng hôm sau.

Bám vào cửa sổ nhà mình, Kỷ Âm Lan bất ngờ thấy một chiếc xe cảnh sát chạy qua, dừng ngay trước cửa nhà Túc Trì, mấy cảnh sát bước xuống xe, chẳng bao lâu đã bắt Liễu Mai và Trần Lập đưa lên xe.

Liễu Mai và Trần Lập đều ngơ ngác.

Hôm trước gặp ma bị dọa đến ngất xỉu, hai người mãi đến giờ mới tỉnh, suýt tưởng mình mất mạng, nhưng chưa kịp báo vụ việc cho Cục Linh Dị thì cảnh sát đã bất ngờ tới bắt, không nói lời nào đã áp giải họ đi.

Đến khi Liễu Mai kịp phản ứng, cổ tay bà ta đã bị còng một chiếc vòng bạc sáng loáng.

Trần Lập kích động phản kháng: "Các người bắt tôi làm gì? Chúng tôi mới là nạn nhân! Cẩn thận tôi kiện các người xâm nhập trái phép!"

Liễu Mai chỉ muốn tát cho ông ta một cái, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Cảnh sát, các anh có bắt nhầm người không? Chúng tôi là công dân tuân thủ pháp luật, không phạm tội gì cả."

"Liễu Mai và Trần Lập, đúng không?" Một cảnh sát hỏi, thấy Liễu Mai gật đầu, anh ta lạnh lùng hừ một tiếng: "Không phạm pháp? Về cục suy nghĩ lại cho kỹ."

Liễu Mai còn muốn nói thêm gì đó, nhưng trong tay đã bị nhét một xấp hóa đơn.

Những năm qua, bà ta và Trần Lập nợ không ít tiền, vì trả nợ mà việc gì cũng dám làm, trong đó không ít chuyện vi phạm pháp luật.

Bà ta nghĩ rằng chỉ cần không ai phát hiện, đợi lấy được tài sản của Lưu Vân để bù đắp lỗ hổng, họ sẽ thoát được.

Nhưng thực tế chứng minh rằng, lưới trời l*иg lộng, tuy thưa mà khó lọt.

Họ tiêu đời rồi.

Kỷ Âm Lam ôm robot nhỏ chạy ra cổng sân, phấn khích nhìn theo xe cảnh sát rời đi: "Kẻ xấu bị cảnh sát chú bắt đi rồi ạ?"

Kỷ Thời An vừa đọc xong tin nhắn của Kỷ Vô Chu gửi, nói: "Đúng vậy, họ phạm pháp, cha tìm được chứng cứ rồi."

Có Kỷ Vô Chu ra tay, đương nhiên mọi chuyện sẽ được giải quyết nhẹ nhàng hoàn hảo.

Kỷ Âm Lam gật gù, đợi xe cảnh sát khuất bóng, bỗng hỏi: "Anh ơi, "châu châu" là gì vậy?"

Kỷ Thời An ngẩn ra, còn chưa nghĩ ra cách trả lời thì nghe thấy cậu nhóc reo lên: "Lam Lam biết rồi!"

Cậu bé chu chu miệng, hớn hở nói: "Là mấy viên nhỏ mềm mềm trong trà sữa đấy ạ! Lam Lam thích nhất luôn!"