Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đoàn Sủng Của Bé Con Omega

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chuyện xui xẻo chưa dừng ở đó. Đến bữa trưa, khi bà ta gọi Trần Lập vào bê nồi canh sườn ra bàn ăn, ông ta vừa đi được nửa đường thì trượt chân ngã mạnh xuống đất.

Nồi canh đổ hết ra sàn, nước nóng còn văng đầy lên mặt, tay và người ông ta, khiến ông ta đau đến mức nhảy dựng lên. Những chỗ bị bỏng lập tức đỏ rực, chỗ nặng bắt đầu phồng rộp.

Liễu Mai cũng không tránh khỏi, bàn chân bà bị vài mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào, để lại mấy vết cắt sâu hoắm.

“Cái đồ vô dụng này! Đến đi cũng không xong à?!!!” Liễu Mai tức đến độ chửi om sòm, “Còn không dọn sạch nhà đi hả?”

Bao nhiêu công sức hầm canh cả buổi sáng, giờ thành ra thế này!

Trần Lập cũng tức không kém: “Bà bị điên à! Ai bảo bà ăn chuối xong vứt vỏ lung tung hả?!”

Liễu Mai đá cho ông ta một cái: “Chuối gì mà chuối?! Tôi không ăn!”

“Bà chứ ai nữa! Không bà thì là ai?!” Trần Lập gào lên, cúi xuống chỉ tay vào sàn:

“Bà nhìn xem...”

Lời ông ta đột ngột im bặt. Trên sàn ngoài nước canh và những mảnh vỡ, hoàn toàn không có bất cứ vỏ chuối nào.

Trần Lập trợn mắt, bắt đầu lắp bắp:

“Sao… sao có thể? Rõ ràng tôi đã giẫm phải vỏ chuối mà, nếu không sao ngã được?”

Liễu Mai hừ lạnh, cho rằng ông ta đang bịa chuyện để bao biện, liền bỏ đi thẳng vào phòng.

Trần Lập nhìn những vết bỏng trên người mà rùng mình. Ông ta không dám trì hoãn, vội đến phòng khám gần đó để xử lý. Trước khi rời nhà, ông ta vẫn không quên liếc lại sàn nhà vài lần, càng nghĩ càng cảm thấy bất an.

Mở cửa bước ra ngoài, Trần Lập đột nhiên khựng lại.

Bên ngoài là một màn đen kịt. Không có ánh sáng, cũng không có âm thanh. Không phải bóng tối của đêm, mà là thứ bóng tối sâu thẳm như nuốt chửng tất cả.

Cả người ông ta run lên, lông tóc dựng đứng. Ông ta sập cửa lại, lùi vào trong nhà. Ánh sáng trong nhà vẫn rực rỡ, rèm cửa lay động nhẹ nhàng dưới nắng, thời tiết đẹp như mơ.

Ông ta dụi mắt, hít sâu một hơi rồi mở cửa lần nữa.

Bên ngoài vẫn chỉ là bóng tối.

Môi ông ta run run, cất tiếng gọi vợ trong hoảng loạn:

“Vợ… Vợ ơi! Liễu Mai!!!”

"Kêu cái gì mà kêu, kêu đám tang đấy à!" Liễu Mai từ tầng hai nhìn xuống, "Làm cái gì thế?"

"Bà mau xuống đây mà xem!" Trần Lập hét toáng lên, "Bên ngoài trời làm sao, làm sao lại thành ra thế này!"

"Xem cái gì mà xem, đi mà xem!" Liễu Mai mắng mỏ rồi lầm bầm đi xuống tầng, nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa thì đứng ngây ra, trên mặt hiện lên đủ loại biểu cảm từ ngơ ngác, kinh hãi đến sợ hãi.

Ngay giây tiếp theo, một khuôn mặt trắng bệch bất ngờ ló ra từ trong bóng tối, há cái miệng đầy máu mà hướng về phía hai người.

Trần Lập trợn ngược mắt, phịch một cái ngã vật ra đất.

Liễu Mai sợ đến mức hét ầm lên: "A a a a a!!!"

Bà ta vội vàng đóng sầm cửa lại rồi chạy vào trong, nhưng vừa quay đầu thì phát hiện khuôn mặt đó lại xuất hiện sau lưng mình, đang trợn trừng nhìn bà ta.

Trong cái thế giới này, gặp gì cũng không có gì lạ.

Chuyện này là... bà ta gặp ma rồi!!!

Nghĩ đến đây, Liễu Mai nghẹn thở, mềm nhũn ngồi bệt xuống đất dựa vào cánh cửa, rồi cũng ngất đi.

Con ma đóng vai khách mời: "..."

Êu.

Đúng là chẳng có chút sức chịu đựng nào.

Con ma kiêu kỳ hừ nhẹ một tiếng, lấy ra một cây son để dặm lại, chỉnh lại mái tóc cố tình làm rối, rồi quay đầu nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có hai cái đầu, một lớn một nhỏ, đang lén lút quan sát tình hình bên trong.

"Sao rồi, sao rồi?" Kỷ Thời An háo hức hỏi.

Con ma uốn éo vòng eo nhỏ bay tới cửa sổ, giọng nũng nịu: "Tôi còn chưa kịp làm gì thì người ta đã sợ đến ngất xỉu rồi, thật là vô dụng."

"Đúng đúng." Trong phòng vang lên tiếng xì xào, "Chúng tôi còn chưa được xuất hiện cơ mà."
« Chương TrướcChương Tiếp »