Khi nhận được tin nhắn từ Kỷ Vô Chu, Kỷ Thời An chỉ bất ngờ trong giây lát rồi nở nụ cười hiểu ý.
Kỷ Vô Chu nói rằng sẽ đích thân xử lý chuyện của Túc Trì, dặn Kỷ Thời An tạm thời không hành động để tránh đánh động đối phương.
Ba vẫn như thế, Kỷ Thời An nghĩ. Với tính cách của ba, ông sẽ không bao giờ để mặc mọi chuyện.
Giao việc này cho Kỷ Vô Chu đúng là hợp lý hơn so với tự mình ra tay nhiều.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là anh ấy sẽ chẳng làm gì cả.
Lúc này Kỷ Âm Lan đang rúc vào lòng anh ba Kỷ, mặt mày nhăn nhó, thì bỗng nghe thấy anh ba của mình cười hai tiếng rất đáng ngờ.
Tiếng cười pha chút ranh mãnh khiến cậu bé bất giác co rụt cổ lại.
Kỷ Âm Lan ngẩng đầu lên, khó khăn lắm mới nhìn được gương mặt của anh ba. Ngay sau đó, cậu bé đã bị nhấc bổng lên không trung.
“Nhóc Lan! Có muốn cùng anh làm một trò thật kí©h thí©ɧ không?” Kỷ Thời An phấn khích hỏi.
Nhóc Lan nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, sau đó ngây ngô hỏi:
“Kí©h thí©ɧ là gì ạ? Là con gà có nhiều xương đúng không? Có ngon không?”
Kỷ Thời An: “…”
Anh ba Kỷ chỉ biết câm nín, che mặt thầm than trời trong lòng. Trời ơi, nhóc Lan vừa ngốc vừa đáng yêu thế này, làm sao đây!
Bên ngoài, Hệ Thống Robot đã đợi rất lâu mà vẫn không thấy ai ra, bèn lén mở cửa phòng, thò đầu vào nhìn.
Cảnh tượng trong phòng khiến robot giật mình: một lớn một nhỏ ngồi đối diện nhau trên giường. Nhóc Lan với vẻ mặt nghiêm túc đang chăm chú lắng nghe, còn anh ba Kỷ thì cười gian xảo, ánh mắt đầy rắp tâm không lành.
Robot nhỏ rùng mình.
Tiêu rồi. Không lẽ anh ba Kỷ đã hóa thân thành phản diện?
Chuyện gì thế này! Đây là mức độ tà ác đến nỗi ngay cả trẻ con cũng không tha sao?!!!
Trong cơn hoảng loạn, robot bị vướng vào tấm thảm dưới chân, ngã lăn kềnh xuống gầm giường.
Trên giường, giọng nói đầy hứng khởi của Kỷ Thời An vang lên:
“…Càng nhiều càng tốt, phải khiến bọn họ sợ hết hồn mới được… Không, không đủ, phải dọa cho chúng hoảng loạn đến phát điên!”
Robot nhỏ: “…”
Gì thế này, sao lại còn tự động “bíp bíp” kiểm duyệt lời nói nữa chứ?!
Không ổn rồi! Kỷ Thời An, đồ phản diện, sao anh lại dạy hư nhóc Lan như vậy hả!!!
*
Liễu Mai cảm thấy hôm nay mình và Trần Lập đúng là vận xui tận mạng.
Đầu tiên, khi bà đang làm bếp, vừa quay đi một chút, toàn bộ thớt, dao và cả sườn trên đó đều rơi “rầm” xuống sàn.
Đống sườn rơi thẳng vào thùng rác, còn con dao lớn thì suýt chút nữa cắm trúng mu bàn chân bà ta, chỉ cách đúng một centimet.
Liễu Mai sợ xanh mặt. Nghĩ rằng có lẽ do tà váy quét qua làm rơi, bà ta chẳng để tâm nhiều, chỉ mở tủ lạnh lấy ra một phần sườn khác.
Dù sao sắp giàu to rồi, một chút tiền mua sườn có đáng là gì.
Tiếp đó, khi đun nước bằng ấm siêu tốc, chẳng hiểu sao dây nguồn mãi không tiếp điện, nước bên trong lại tràn ra, làm ướt cả phích cắm. Nếu không nhờ bà ta kịp nhận ra, có lẽ đã bị điện giật.
Liễu Mai tức giận ném cái ấm đi, quyết định đặt mua cái mới trên hệ thống đặt hàng thông minh. Nhưng lần này, bất kỳ ứng dụng giao hàng nào bà ta nhấn vào cũng đồng loạt đen màn hình rồi tắt ngúm.