Chương 15

Kỷ Thời An hiếm khi được nghỉ, nhưng ý định ngủ nướng của anh ấy bị cắt ngang bởi hai tiếng gõ cửa ngắn gọn vang lên, phá tan không gian yên tĩnh.

Ngoài trời vẫn còn mờ sáng, anh ba Kỷ đang uể oải, cau mày cất tiếng hỏi:

“Ai đấy?”

“Anh dậy đi, mặt trời sắp mọc rồi!”

Kỷ Thời An giật mình tỉnh giấc, nhớ ra rằng hôm qua mình vừa về nhà:

“Được rồi, dậy đây!”

Cánh cửa phòng hé mở một khe nhỏ, bóng dáng bé xíu của Kỷ Âm Lan hiện ra. Cậu bé thò đầu nhìn vào, vừa thấy anh ba vẫy tay liền vui vẻ chạy ùa vào, nhảy lên nằm sấp bên mép giường.

Anh ba Kỷ bế cậu bé lên, định hôn một cái vào đôi má bầu bĩnh mềm mại, nhưng Kỷ Âm Lan lập tức nghiêng đầu tránh đi, bĩu môi:

“Anh chưa đánh răng, bẩn lắm, Lan Lan không chịu đâu!”

Kỷ Thời An: “...”

Thật đáng ghét.

Lan Lan lớn rồi, bắt đầu ghét anh ấy rồi.

Anh ba Kỷ thầm nuốt ấm ức, nhanh chóng rửa mặt sạch sẽ, cuối cùng cũng được thỏa mãn bằng một cái hôn sâu lên má em trai.

Quả nhiên là cục bột nhỏ, thơm cả mùi sữa!

Kỷ Âm Lan vui vẻ lôi ra chiếc màn hình nhỏ, kéo anh ba cùng ngồi xuống để xem ốc sên Tiểu Linh.

Mặc dù gọi là màn hình nhỏ, thực ra đó là pháp khí mà anh cả Kỷ Cửu Vọng tặng cho, được gọi là Linh Kính. Chỉ cần cung cấp linh khí hoặc linh lực, người dùng có thể theo dõi cùng linh thú triệu hồi của mình.

Kỷ Thời An đã cải tiến Linh Kính, để nó có thể dùng với cả linh thú không có dấu hiệu sự sống, biến thành một thiết bị dò tìm rất tiện lợi.

Việc sử dụng Linh Kính không hề khó. Hôm qua, Kỷ Thời An đã hướng dẫn Kỷ Âm Lan cách sử dụng, ban đầu chỉ để cậu bé làm quen với linh thuật. Nào ngờ chỉ xem qua hai lần, Kỷ Âm Lan đã học được cách điều khiển một cách thành thạo.

Cậu bé nâng chiếc Linh Kính nhỏ xíu, vừa vặn với bàn tay, đôi mắt long lanh ánh lên sự chăm chú đáng yêu, khiến anh ba Kỷ nhìn mà muốn tan chảy.

Kỷ Thời An ôm cậu bé vào lòng. Không lâu sau, màn hình tối đen đột nhiên phát ra âm thanh.

Đó là tiếng bước chân và tiếng nói chuyện. Ánh sáng từ màn hình dần rõ hơn, xuất hiện hình ảnh con ốc sên linh bò ra từ dưới tủ.

Giọng nói của Liễu Mai và Trần Lập vang lên, toàn bộ cuộc trò chuyện của họ bị Kỷ Thời An nghe không sót một chữ. Anh ấy lập tức dùng tay bịt tai Kỷ Âm Lan lại.

Cậu bé chớp mắt ngơ ngác, giãy nhẹ nhưng không thoát ra được, chỉ có thể ngẩng lên nhìn anh trai với vẻ tò mò. Gương mặt nghiêm nghị của Kỷ Thời An khiến cậu có chút bối rối.

Cậu chưa từng thấy anh ba như thế. Trong lòng nghĩ, hai người xấu đó chắc chắn đang làm điều gì đó cực kỳ tệ hại, giống như... như vai phản diện trong phim Siêu Nhân Kem vậy.

Chờ đến khi hai người kia rời đi, Kỷ Thời An mới thả tay ra.

Anh ấy biết rõ, chuyện của Túc Trì không chỉ đơn thuần là vấn đề gia đình.