Nhóc Lan muốn khóc, nhưng cậu nhớ mẹ bảo phải mạnh mẽ.
Thế là khi ba mẹ vừa nói chuyện xong, quay đầu lại thì thấy một nhóc Lan mắt ướt như trứng chiên, cái miệng mềm mại mím lại đầy tủi thân.
Kỷ Thu Yên ngạc nhiên: “Sao vậy nhóc Lan?”
“Nhóc Lan làm rơi miếng sườn rồi.” Kỷ Âm Lan sụt sịt mũi, cố gắng hết sức để không khóc, “Nhóc Lan không khóc đâu, nhóc Lan mạnh mẽ mà.”
Bộ dạng tủi thân của cậu bé khiến người lớn vừa buồn cười vừa thương, không khí căng thẳng trên bàn ăn cũng dịu lại.
Kỷ Thu Yên nhẹ nhàng ho một tiếng, nuốt nụ cười vào lòng, gắp cho nhóc Lan một viên thịt làm an ủi, không quên khen ngợi: “Nhóc Lan thật giỏi!”
Nhóc Lan nhận viên thịt là vui ngay.
Tiểu Kim Mao lượn quanh ghế cậu, kêu ư ử như muốn xin một miếng.
Nhóc Lan vội vàng nhét viên thịt vào miệng, vừa nhai vừa líu ríu: “Không có đâu, không cho Tiểu Kim Mao ăn!”
Tiểu Kim Mao cụp đuôi, vẻ mặt trông vô cùng thất vọng.
*
Mấy ngày nay, Liễu Mai và Trần Lập sống không thể vui vẻ hơn.
Túc Trì không có nhà, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn hai vợ chồng họ. Điều này khiến họ ngộ nhận rằng ngôi nhà này đã thuộc về mình.
Trần Lập nằm dài trên ghế sofa, tâm trạng vô cùng thoải mái:
“Thật mong cái thằng nhóc ấy đừng bao giờ quay lại nữa.” Vừa nói, ông ta vừa ném một múi quýt vào miệng. “Về cũng vô ích thôi, sớm muộn gì cũng phải dọn đồ cút đi.”
“Nếu nó có trách, thì cứ trách mẹ nó.” Liễu Mai khinh khỉnh hừ lạnh.
“Lấy được người giàu thì giỏi lắm à? Còn dám cãi nhau với gia đình, không biết ai cho bà ta cái gan ấy nữa. Chồng thì đoản mệnh, cưới nhau về mà chẳng khác gì sống goá. Đã thế lại còn kéo theo một thằng nhóc ăn bám, cuối cùng cũng chết trong tay mình. Thật buồn cười, đúng không?”
Lúc này, Liễu Mai đang nấu ăn trong bếp, dùng toàn nguyên liệu cao cấp mà trước đây bà ta chưa từng dám mua. Tài sản ba mẹ Túc Trì để lại đã sớm bị bà ta mặc định là của mình, vì vậy tiêu tiền không chút xót xa.
Nghe những lời này, Trần Lập vui vẻ đáp lời:
“Bà tính xong chưa, định gửi Túc Trì vào trại trẻ mồ côi nào?”
“Nhất định phải là nơi thật xa thủ đô, càng hẻo lánh càng tốt,” Liễu Mai đáp. “Nói thật, gửi vào trại trẻ mồ côi cũng có rủi ro. Thằng bé bảy tuổi rồi, trí nhớ đã rất tốt, lỡ sau này lớn lên mà nó không từ bỏ ý định trả thù, phiền phức lắm.”
“Vậy ý bà là…” Trần Lập cảm thấy bà ta nói có lý, “Chẳng lẽ phải…” Ông ta làm một động tác cắt ngang cổ đầy ám muội.
“Đầu óc ông toàn nghĩ gì thế, sao cứ phải tự mình ra tay?” Liễu Mai khinh bỉ nói, dao chặt xuống khiến miếng sườn cứng bị băm vụn.
“Bây giờ thời thế hỗn loạn thế nào chẳng ai rõ, ai biết được ma quỷ hay mấy thứ không sạch sẽ sẽ xuất hiện khi nào đâu? Nếu nó xui xẻo đυ.ng phải thứ không hay ho, thì có liên quan gì đến chúng ta đâu?”
Trần Lập bừng tỉnh, cảm thấy kế này thật sự quá thông minh, quả là mượn dao gϊếŧ người!
Hai vợ chồng nhìn nhau, rồi đồng loạt phá lên cười. Tiếng cười vang vọng khắp căn nhà rộng lớn, vừa hiểm độc vừa nham hiểm.
Nhưng họ đâu biết rằng, ngay từ lúc họ xuống tầng, một con Ốc sên Tiểu Linh đã bò ra khỏi chỗ trú dưới kệ bếp.
Khi Liễu Mai nói chuyện, Ốc sên Tiểu Linh đã lạch bạch bò về phía bà ta. Đến khi Trần Lập mở miệng, nó lập tức chuyển hướng, cố hết sức bò về phía phòng khách.
Lúc Kỷ Thời An bảo nó đi, anh ấy đã dặn rằng: “Ai nói thì để râu của mày hướng về phía người đó.”
Đợi đến khi hai vợ chồng nói chuyện xong và rời đi, Ốc sên Tiểu Linh mới phát hiện, thực ra nó vẫn bò loanh quanh tại chỗ.
Hai chiếc râu nhỏ run rẩy rũ xuống, Ốc sên Tiểu Linh mệt mỏi co mình lại và chui về chỗ trú dưới kệ bếp.
Ốc sên Tiểu Linh thực sự kiệt sức rồi.
Ốc sên Tiểu Linh muốn đình công. jpg.