Chương 38

Lệ Trạch Bạch nhanh chóng chỉnh trang xong, bắt đầu nhẹ nhàng thu dọn hành lý trước ống kính.

Thợ quay và nhân viên lặng lẽ làm việc, không dám hó hé… vì Lệ Trạch Bạch không cho.

Vị Chỉ vốn là bé ngoan sớm ngủ sớm dậy. Hôm nay lại tỉnh đặc biệt sớm, nghe ngoài cửa có tiếng động, lăn một vòng ngồi dậy, lén mở hé cửa, vừa thấy Tần Khả đứng quay lưng trước cửa phòng Lệ Trạch Bạch.

Cô bé sáng mắt, lén lút gọi: “Cô xinh ơi~.”

Tần Khả mơ hồ nghe tiếng, quay lại thấy cửa phòng hé mở, khe cửa lộ ra đôi mắt to tròn sáng lấp lánh như biết cười, chớp chớp nhìn cô.

Cô đã gặp Vị Chỉ, rất thích cô bé đáng yêu này nên cô bước tới ngồi xổm, hạ giọng: “Bé Vị Chỉ, chào buổi sáng nha.”

Vị Chỉ giơ tay nhỏ định đáp lại, nhưng thấy phía sau có người giơ máy quay hướng về mình lại hoảng hồn rụt lại, còn khép cửa nhỏ hơn.

Bên kia, Lệ Trạch Bạch lập tức phát hiện máy quay rời đi, biết con gái bị đánh thức lập tức bỏ đồ trên tay, đi thẳng tới phòng Vị Chỉ, luồn tay qua khe cửa nhấc bổng cô bé ra.

“Dậy rồi sao không gọi ba?”

Vị Chỉ lần đầu đối mặt ống kính, hơi ngại, vùi đầu vào vai ba ba, nhỏ giọng: “Anh chưa dậy mà.”

Lệ Trạch Bạch lập tức sải bước đến các phòng còn lại, đập cửa ầm ầm: “Dậy hết đi!”

Hoàn toàn khác với vẻ cẩn thận lúc nãy!

Thợ quay và nhân viên: “…”

Mười phút sau, ba thằng nhóc nhanh như chớp tự thu dọn xong, bắt đầu công việc thường ngày.

Lệ Trạch Bạch đặt con gái lên ghế trước bàn rửa mặt. Lệ Diễn Tranh thuần thục nhưng không kém phần thô bạo chải răng, rửa mặt cho Vị Chỉ. Lệ Kiến Thâm khéo léo chải đầu, mặc váy. Lệ Nguyệt Tranh bảy tuổi đảm nhận pha sữa. Mọi thứ đâu vào đấy, chẳng cần Lệ Trạch Bạch động tay!

Thợ quay và nhân viên trố mắt!

Hóa ra con trai còn dùng thế này!

Tần Khả lần đầu thấy cuộc sống của Lệ Trạch Bạch, quả nhiên… đúng như con người anh, chẳng đáng tin chút nào.

Cô thậm chí còn lo phát sóng đoạn này sẽ gây bất lợi cho Lệ Trạch Bạch, bị chỉ trích đối xử thiên vị. Dù sao ba thằng nhóc là con nuôi, chỉ con gái là con ruột… Khi muốn bới móc ai, bất kỳ hành động gây hiểu lầm nào cũng thành điểm công kích.

Nhưng ngẩng đầu nhìn, Lệ Trạch Bạch chẳng thèm bận tâm, vô tư thu dọn hành lý, dáng vẻ bất cần ấy… thật khiến người ta nghiến răng!

Tần Khả lập tức thấy mình lo hão!

Người ta lăn lộn showbiz, sao không biết hậu quả của từng lời nói hành động?

Anh còn chẳng sợ, cô lo cái gì!

Tần Khả quyết định rời đi, đến cửa thì chuông vang, cô tiện tay mở.

Ngoài cửa, Tạ Vấn Hy nóng bỏng trong váy ngắn khoe dáng, một tay xách túi, một tay kéo túi đồ lớn, sau lưng còn có vali. Thấy Tần Khả, cô bất ngờ kéo kính xuống, chào: “Chào đạo diễn Tần, cô đến sớm thế?”

Tần Khả lùi lại cho cô vào: “Đến giải thích tình hình với anh Lệ. Quản lý Tạ cũng không chậm.”

Tạ Vấn Hy đặt đồ trong phòng khách, nói: “Anh Lệ vừa trải qua sóng gió, đây là bước tái xuất đầu tiên, tôi không yên tâm nên định theo một kỳ.”

Tần Khả: “Cũng tốt, anh ấy và con gái đang trên lầu.”

Tạ Vấn Hy cảm ơn, bước về phía cầu thang, vừa đi vừa gọi: “Bé Vị Chỉ, bé Chỉ Chỉ. Cô Tạ đến rồi, bảo bối đâu nè?”

Tần Khả nhìn cô vô tư lên hình, chẳng kiêng dè, cuối cùng hiểu vì sao Tạ Vấn Hy ký hợp đồng với Lệ Trạch Bạch.

Gương mặt đó, đúng là rất biết lừa người… chính cô năm xưa chẳng suýt bị lừa sao.