Chương 37

Lo lắng cả đêm, sáng hôm sau, chưa tới sáu giờ, chuông cửa dưới lầu đã vang.

Lệ Trạch Bạch nhìn con gái đang ngủ ngon lành, nhẹ nhàng xuống lầu mở cửa. Hai người đàn ông cầm máy quay đứng ngoài, phía sau là vài nhân viên, Tần Khả đứng cuối cùng.

Thoáng thấy Lệ Trạch Bạch mặc đồ ngủ, mắt còn ngái ngủ, Tần Khả ngẩn ra vì vẻ đẹp của anh, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh.

Lệ Trạch Bạch chẳng bận tâm hình tượng, ngáp dài hỏi: “Cô Tần, tự nhiên quá nhỉ? Tự mình đến luôn?”

“Tôi muốn giải thích chút chuyện, vào được không?”

Lệ Trạch Bạch vuốt mớ tóc lòa xòa trước trán ra sau, gật đầu: “Mọi người nhẹ nhàng chút, con gái tôi còn ngủ.”

Tần Khả ra hiệu cho máy quay chưa bật, rồi thay giày theo Lệ Trạch Bạch vào phòng khách, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện hôm qua, quản lý của anh kể chưa?”

Lệ Trạch Bạch ngả người trên sofa, ngáp dài gật đầu.

Tần Khả: “…”

Sao anh ta chẳng lo chút nào…

“Hôm qua trong đài đột nhiên có người phản đối dùng anh, còn một nhà quảng cáo dọa nếu mời nghệ sĩ tai tiếng như anh, họ sẽ rút vốn.”

Lệ Trạch Bạch: “Rồi sao? Hôm nay cô dẫn cả đoàn đến, không phải để báo tôi bị loại chứ?”

Tần Khả lộ vẻ khó nói: “Nhà quảng cáo đúng là rút vốn, giám đốc đài cũng ra lệnh đổi khách mời. Nhưng sáng nay, hơn ba giờ, giám đốc nhận điện thoại từ chính chủ tịch Thụy Khắc châu báu, nói muốn độc quyền tài trợ chương trình, bảo đoàn… chăm sóc tốt cho con gái anh.”

Lệ Trạch Bạch: “… Ồ.”

Lúc này anh hoàn toàn không biết phản ứng thế nào…

Tần Khả: “…”

Tưởng anh biết nội tình gì, nhưng nhìn phản ứng này, cô ấy cũng không chắc.

“Thụy Khắc châu báu là thương hiệu thuộc Phong thị tài đoàn. Phong thị chưa từng đầu tư showbiz, ai trong ngành cũng biết. Không ngờ lần này lại mở cửa cho chương trình chúng ta. Dù số tiền đầu tư không lớn, nhưng trên dưới đài đều rất coi trọng. Ngân sách và quy mô tuyên truyền chắc chắn sẽ tăng, đều nhờ phúc của con gái anh.”

Lệ Trạch Bạch lẩm nhẩm “Phong thị tài đoàn” trong đầu, liên hệ tới con gái, nghĩ một lúc… chẳng ra kết quả.

Chẳng lẽ là mẹ con bé?

Không thể, con bé bảo mẹ nó giờ tự lo còn khó!

Nhưng ngoài cha mẹ, ai lại quan tâm con bé đến vậy?

Hay là… thằng nhóc nhà bên?!

Ý nghĩ điên rồ này vừa lóe lên, Lệ Trạch Bạch không ngồi yên được, một mặt tự thấy mình điên, một mặt lại thấy khả năng này rất lớn!

Dù sao độ chịu chi của thằng nhóc đó, hôm qua anh đã lĩnh giáo rồi!

“Anh Lệ, tôi giải thích xong rồi. Khi nào tiện quay?”

Cô ấy vừa nói, thợ quay bị nhân viên chắn phía sau đã sẵn sàng, lén bật máy.

Lệ Trạch Bạch còn mải nghĩ, chẳng để ý, nghiến răng nói: “Đợi con gái tôi ngủ dậy là quay được.”

Tần Khả ngẫm nghĩ: “Có thể quay cảnh anh gọi con bé dậy không?”

Lệ Trạch Bạch khó hiểu nhìn cô: “Sao phải gọi? Con gái tôi không được ngủ no rồi dậy à?”

Tần Khả: “… Chỉ là đề nghị thôi.”

Lệ Trạch Bạch đứng dậy vươn vai: “Vậy tôi không nhận đề nghị. Trừ gác xép đừng lên, còn lại tùy cô. Tôi đi rửa mặt đây.”

Tần Khả: “… Anh cứ tự nhiên.”