Chương 34

Mấy ngày tiếp theo, mọi thứ trôi qua rất bình yên.

Ngày nào Vị Chỉ cũng ăn rồi chơi, chơi mệt thì ngủ, ngủ dậy lại ăn. Lâm Tư Viện cũng ngày nào cũng cố bám lấy Vị Chỉ, nói chính xác hơn, là muốn mượn Vị Chỉ để bám theo Hoắc Đình Tư.

Nhưng Hoắc Đình Tư nhà bên lại đi vắng. Tối hôm đó, hơn mười một giờ, Vị Chỉ tận mắt thấy một đoàn siêu xe dừng trước nhà bên, đón Hoắc Đình Tư đi. Mãi đến tối hôm trước ngày ghi hình chương trình, Hoắc Đình Tư mới trở về, còn mang theo rất nhiều quà cho Vị Chỉ.

“Wow!”

Vị Chỉ nhìn bàn trà và sofa ngập trong những hộp quà cao cấp, phản ứng cực kỳ nể tình.

Hoắc Đình Tư mở từng hộp quà, bên trong là đủ loại búp bê vải, đồ trang sức trẻ em và đồ ăn, hỏi: “Em gái thích không?”

Vị Chỉ thích mấy món bánh trông tinh xảo, gật đầu lia lịa, nhưng không quên hỏi: “Anh Hoắc, mấy thứ này đều là anh mua cho em sao? Có phải tốn nhiều tiền lắm không? Ba ba bảo không được tùy tiện tiêu tiền của người khác.”

Hoắc Đình Tư bình tĩnh đáp: “Tiền là của kẻ ngốc lắm tiền, cứ tiêu thoải mái.”

Vị Chỉ: “…”

Đừng tưởng em không biết “kẻ ngốc lắm tiền” là gì nhé.

Hoắc Đình Tư này, hình như lúc nào cũng bí ẩn. Nhà cậu ngoài hai người giúp việc, còn có mấy người mặc đồ vệ sĩ canh cửa như thần giữ cổng.

Vị Chỉ thuần túy tò mò, hỏi: “Anh Hoắc, anh có ba ba ma ma không?”

Hoắc Đình Tư khựng tay một chút, rồi bình thản như thường đáp: “Có.”

Vị Chỉ ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Sao em chưa bao giờ thấy?”

Hoắc Đình Tư nghĩ một lúc, cố giải thích dễ hiểu: “Mẹ anh là nhà thiết kế trang sức, công việc bận nên ít về nhà. Ba ba thì sau khi anh ra đời đã chia tay với mẹ, giờ có gia đình mới và một đứa con trai, không sống chung với anh. Mỗi tháng bọn anh mới gặp nhau một lần.”

Vị Chỉ hiểu ra, ba mẹ cậu ly hôn, mẹ là người nghiện công việc, chẳng trách lúc nào cậu cũng ở nhà một mình.

Vậy mấy ngày qua cậu được ba mình đón đi sao? “Kẻ ngốc lắm tiền” mà cậu nói, chẳng lẽ là ba cậu?

Vị Chỉ thầm thắp một nén nhang trong lòng, rồi mở hết quà ra, phân loại chất đống lại, đồ ăn thì chia thành mấy phần.

Lệ Trạch Bạch vừa gọi điện xong, từ phòng sách bước ra, đã thấy con gái bận rộn làm “cửu vạn”. Bé con nhỏ xíu, đi còn khó, vậy mà ôm con búp bê to hơn cả mình. Anh nhìn mà buồn cười, cố ý dùng tay đè lên đầu cô bé, khiến Vị Chỉ không nhúc nhích được!

“Ba ba hư!” Vị Chỉ đã quen với hơi thở của Lệ Trạch Bạch, chẳng cần nhìn cũng biết ai đang trêu mình!

Lệ Trạch Bạch lờ đi Hoắc Đình Tư phía sau con gái, ngồi xổm xuống hỏi: “Lại là anh Hoắc tặng hả?”

Vị Chỉ buông búp bê, gật đầu, quay lại chỉ vào phòng khách: “Còn nhiều lắm! Chờ các anh về, con chia cho các anh!”

Lệ Trạch Bạch nhìn theo, giật mình!

Thằng nhóc nhà bên này định dọn cả trung tâm thương mại về nhà anh sao!

Anh bước nhanh tới, phát hiện không chỉ sofa bị đống búp bê chiếm lĩnh, mà bàn trà cũng chất đầy trang sức trẻ em, chiếm nửa cái bàn. Anh cảm thấy mấy món trang sức này, từ thương hiệu đến màu sắc, đều không bình thường. Nhấc hai món lên soi dưới đèn, nhìn kỹ… cả người anh bỗng hóa đá!

Đám đá quý trên này… hình như toàn hàng thật!

Lệ Trạch Bạch đột nhiên có cảm giác cả nhà mình bị thằng nhóc nhà bên bao nuôi rồi. Anh gom hết đống trang sức đắt tiền và hộp quà, đóng gói cẩn thận, nói: “Búp bê và đồ ăn thì giữ lại, còn mấy thứ này mang về.”

Hoắc Đình Tư vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Mang về cũng được, nhưng khi ghi hình chương trình, cháu sẽ mang cơm cho em gái.”

Lệ Trạch Bạch mở mang tầm mắt, thằng nhóc này còn dám mặt không đổi sắc ra điều kiện với anh?

“Cháu biết bọn chú ghi chương trình gì, ở đâu, mà đòi mang cơm gì?”

Bản thân anh còn chưa rõ lịch trình, đang đợi điện thoại của Tần Khả.

Hoắc Đình Tư: “Tình Yêu 1+1, kỳ đầu ghi ở thị trấn cổ Mậu Trang, huyện Ngư Sơn, Tấn Thành, chủ đề du lịch tiết kiệm. Đối tượng yêu đương của chú là Từ Dĩnh Tâm, đại diện cho kiểu người phim hot nhưng không nổi trong showbiz.”

Lệ Trạch Bạch: “…”

Thằng nhóc này lừa anh đúng không?!

Nhưng trong danh sách khách mời, hình như đúng là có một người tên Từ Dĩnh Tâm…