Chương 11

Đến tận chiều muộn, tất cả hành lý mới được sắp xếp xong, bữa cơm trưa chỉ được giải quyết bằng cơm hộp được ship đến tận nơi, vì trong nhà không có ai biết nấu ăn.

Khi đến giờ ăn tối, Lệ Trạch Bạch đang cân nhắc có nên bắt đầu học nấu ăn hay không thì Tạ Vấn Hy đến và còn mang theo cho Vị Chỉ vài thùng đồ lớn.

“Trong nhà toàn đàn ông, chắc chắn không biết con bé thích gì. Tôi có hai nghệ sĩ làm việc với thương hiệu trẻ em, trước đây đã tặng một đống đồ nhưng không có ai cần dùng đến, giờ mang qua cho con gái của anh.”

Vị Chỉ cũng có tâm hồn yêu cái đẹp, thấy những thùng quần áo và túi xách đủ loại, liền vui mừng chạy tới. Nhưng khi cầm lên xem, cô bé nhận ra những món đồ này rõ ràng là mới mua, trên quần áo còn chưa có một nếp gấp nào.

“Con cảm ơn cô ạ!” Vị Chỉ cất giọng đầy ngọt ngào cảm ơn, nhưng trong lòng lại thắc mắc, liệu cô Tạ có phải muốn làm mẹ kế của mình không?

Lệ Trạch Bạch thấy con gái thật sự thích các món đồ, cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi: “Có tin tức gì về chương trình chưa?”

Hỏi ngay về công việc, Tạ Vấn Hy hơi thất vọng nhưng cũng không để lộ tâm trạng, đưa ra một chồng tài liệu cho Lệ Trạch Bạch, hai người ngồi lại trong phòng khách bàn về công việc.

“Hôm nay, tôi đã gặp người phụ trách chương trình. Đó là một chương trình thực tế về tình yêu của các ngôi sao độc thân. Nhà sản xuất là một người mới trong ngành, vừa từ luật sư chuyển sang làm về giới giải trí, hiện tại vẫn chưa rõ năng lực và nhân phẩm, ưu điểm duy nhất là có một chút hậu thuẫn.”

Nói đến đây, cô cố tình dừng lại, thấy Lệ Trạch Bạch không nhíu mày, biết rằng anh vẫn còn hứng thú với chương trình này.

“Trong túi là thông tin về các khách mời đã được xác định, sẽ có mặt trong chương trình, hoặc là những thực tập sinh mới ra mắt, hoặc là nghệ sĩ đã hoạt động lâu nhưng không có tiếng tăm gì, không có chút độ hot hay lưu lượng nào. Theo tôi biết, đến giờ chương trình chỉ tìm được hai nhà quảng cáo hạng ba, nhà sản xuất cũng nói sẽ không thể trả được mức thù lao cao cho anh.”

Lệ Trạch Bạch cuối cùng cũng nhấc mày: “Bao nhiêu?”

“…Hai trăm vạn, cho một mùa.”

Lệ Trạch Bạch: “… Nhận.”

Tạ Vấn Hy không thể kiềm chế được: “Lệ Trạch Bạch, anh tỉnh táo lại đi! Trước đây anh là đại mãn quán ảnh đế! Sao lại có thể chấp nhận một chương trình tồi tệ cùng mức lương thấp như vậy được chứ!”

Lệ Trạch Bạch dường như không để ý đến sự tức giận của Tạ Vấn Hy. Anh hiểu rất rõ tình hình của mình, có nhà họ Cố và Tập đoàn Giải trí Tinh Hải, những tài nguyên tốt anh căn bản không thể có cơ hội tiếp cận. Điều anh cần nhất bây giờ là giải quyết học phí và chi phí sinh hoạt cho bọn trẻ.

“Cô sắp xếp thời gian với nhà sản xuất chương trình, tôi còn một yêu cầu muốn trực tiếp thương lượng với họ. Nếu họ đồng ý, tôi sẽ ký hợp đồng ngay lập tức.”

Tạ Vấn Hy rất tức giận, nghiến răng nói: “Còn yêu cầu gì nữa, tôi đi nói chuyện giúp anh! Giờ anh cũng có người đại diện, không đến mức phải tự mình đi thương lượng!”

Ánh mắt dịu dàng của Lệ Trạch Bạch hướng vào người Vị Chỉ, từ chối: “Việc của con gái tôi, tôi sẽ tự mình đi thương lượng.”

Tạ Vấn Hy nhanh chóng phản ứng, gần như lập tức đoán ra suy nghĩ của Lệ Trạch Bạch: “Anh không phải là… muốn cho con gái mình lên sóng chứ! Anh đang nghĩ gì vậy!”

Người trong giới giải trí, một khi đã kết hôn sinh con sẽ thường muốn giấu kín con cái càng kỹ càng tốt. Lệ Trạch Bạch quan tâm đến con gái như vậy, sao lại…

“Cố Thành An đã biết tôi có con gái. Lý do anh ta chưa ra tay là vì chưa điều tra được lai lịch và chưa có cơ hội chụp được mặt của con bé. Cô cũng biết tôi, ngoài diễn xuất ra không có kỹ năng gì khác, muốn nuôi con gái thì chắc chắn phải tiếp tục ở lại trong ngành này. Nhưng với chênh lệch thực lực giữa tôi và Cố Thành An, muốn bảo vệ con mà không để lộ thì không thực tế. Thà tôi tự công khai con gái còn hơn để anh ta bôi nhọ.”

Tạ Vấn Hy hiểu ra, thực ra…… cô cũng không hy vọng Lệ Trạch Bạch rời khỏi ngành này, vì như vậy thì giữa họ sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào.

Trong khi đó, Vị Chỉ, đang lén nghe, cuối cùng cũng hiểu được phần nào tình hình.