Một thế giới chỉ tồn tại hai giới giống đực và người song tính hay còn được gọi là giống cái, với những quy chuẩn về ngoại hình của người song tính liệu có tàn khốc không?
Asan Forger - một người song tính đã tự hỏi câu này suốt cả cuộc đời. Cậu là người song tính nhưng cậu không mảnh mai, không trắng trẻo, không xinh đẹp, không quyến rũ, không ngọt ngào như quy chuẩn của người song tính từ trước tới nay. Cậu có một cơ thể cường tráng cao to, một nước da ngăm khỏe khoắn, một gương mặt nam tính và họ gọi cậu là sản phẩm lỗi.
Cậu được sinh ra trong gia tộc Foger quyền quý nhưng chưa từng được cha mẹ yêu thương vì ngoại hình của cậu. Tuy họ không sử dụng vũ lực nhưng họ chưa từng để mắt tới cậu. Cả căn biệt thự rộng lớn, xa hoa mà phòng của cậu lại là một nhà kho đã cũ. Một chiếc giường nhỏ và một chiếc bàn gấp đó là tất cả những gì cậu có. Địa vị của cậu vô cùng thấp đến cả người hầu trong nhà cũng không coi cậu ra gì. Họ rất hay bắt nạt cậu.
Nhưng những điều này không khiến cậu buồn. Để thu hút sự chú ý của cha mẹ từ khi còn nhỏ cậu đã giúp cha mẹ làm việc nhà dù nhiều lần việc này khiến tay cậu tê dại vì mỏi, khiến cơ thể mất sức vì mệt. Không sao, vì mỗi lần như vậy cậu sẽ thấy được nụ cười của cha mẹ dù không biết có phải thật lòng hay không, và đôi khi sẽ nhận được vài món quà nhỏ khi tới sinh nhật. Trong số món quà ít ỏi đó có hai thứ cậu yêu thích nhất đó là một con thỏ bông, chú thỏ cũng có làn da nâu giống cậu. Và món còn lại là cuốn truyện cổ tích Cô Bé Lọ Lem. Cô bé cũng sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại sống vất vả giống cậu nhưng cuối cùng bạch mã hoàng tử đã tới chiếu rọi cuộc sống tăm tối đó. Cậu cũng hi vọng một ngày nào đó bản thân sẽ gặp được bạch mã hoàng tử của mình.
Khi cậu tới tuổi đi học, vì ngoại hình cậu đã trở thành trung tâm của các vụ bắt nạt. Bị té nước bẩn, bị bóng bay vào đầu, bị quăng cặp vào thùng rác, bị nhốt trong nhà vệ sinh suốt nhiều năm. Nhưng không sao, cậu vẫn nở một nụ cười tươi rạng ngời để an ủi chính mình vì từ nhỏ thứ cậu quan tâm chỉ có cảm xúc của cha mẹ đối với cậu.
Cha mẹ Asan vô cùng xuất sắc nên cậu cũng cố gắng học tập, nếu ở lớp không thể học thì cậu sẽ về nhà học hoặc ra công viên. Chính vì thế nên lần nào cậu cũng luôn có mặt trong danh sách top 10. Mỗi lần cậu được điểm cao sẽ được mẹ hôn lên má một cái, dù sau đó là khung cảnh mẹ dùng rất nhiều nước tẩy trang để lau đi đôi môi vừa hôn cậu. Hay cha ôm lấy cậu và sau đó ông vứt bộ đồ mình vừa mặc vào thùng rác. Mỗi lần như vậy, cậu lại chạy về phòng nói chuyện với thỏ bông và đọc lại cuốn truyện đó.
Nhưng sự xuất hiện của em trai - James Forger khiến cậu không còn gì cả dù là những hành động giả tạo. Cậu hoàn toàn trở nên vô hình trong căn nhà. Em cậu cũng là người song tính nhưng em rất xinh xắn, đáng yêu, trắng trắng lại mềm mềm. Khi nghe tin mẹ sinh em bé, dù tin này cậu là người biết cuối cùng. Cậu biết cha mẹ không thích mình nên nhân lúc cha mẹ ngủ mới dám vào phòng em. Phòng của em được trang trí rất đẹp, em có rất nhiều đồ chơi. Cậu nhìn vào đứa trẻ ở trong nôi khẽ mỉm cười. Cậu bế em lại và ngắm em rất lâu. Nhưng do lần đầu không có kinh nghiệm, cậu vô tình để đầu em quẹt vào chiếc bình hoa nhỏ bên cạnh.
"Choang" một tiếng chiếc bình đã vỡ tan tành. Trong lúc cậu đang hoảng loạng thì cham mẹ đã chạy vào. Nhìn đứa trẻ trong tay cậu mẹ vội lao tới. Đó là lần đầu tiên cha mẹ đánh cậu và chửi rủa dữ dội như vậy. Từ đó, cậu không còn được đặt chân vào căn phòng đó nữa. Cậu và em trai giống như một thiên nga xinh đẹp và một con bọ xấu xí vậy. Em ấy xuất hiện mọi tình thương đều dồn vào em ấy hết rồi. Khiến họ dù là tình thương giả tạo cũng không muốn bố thí cho cậu nữa. Có lẽ từ lúc đó lửa giận trong lòng cậu đã bùng phát. Tình cảm hai anh em luôn trong trạng thái âm vô cực. Cậu không thích em trai, em trai cũng ghét cậu. Nó thường khóc lóc khiến cậu bị trỉ trích.
Nhưng không thể phủ nhận em trai cậu quả thực rất giỏi, thằng bé hoàn hảo về mọi mặt. Trong trường em ấy luôn giữ vị trí hạng 2, khiến kẻ xếp hạng 10 như
cậu chẳng là gì cả. Điểm sỗ của em luôn sát với điểm của người xếp hạng thứ 1 - Lucas Remington, cũng chính là người mà Asan vừa yêu vừa theo đuổi.
Từ lần đầu gặp Lucas, Asan chính là vừa gặp đã yêu. Một cậu bé trắng trẻo, gương mặt đẹp trai nhưng nét mềm mại, vô cùng quyến rũ, nổi bật với mái tóc vàng và đôi mắt tím hiếm. Cậu ấy đẹp như một con búp bê sứ vậy lại còn xuất thân từ gia tộc Remington giàu có bậc nhất. Tình huống cậu và Lucas gặp nhau cũng vô cùng đơn giản, khi cậu đang chần trừ không biết nên qua đường hay không vì xe đông quá thì Lucas đã tiến tới nắm tay cậu và giúp cậu qua đường. Lucas còn vuốt tóc cậu an ủi và tặng cậu một chiếc bánh socola. Cậu cảm thấy đây chính là bạch mã hoàng tử mà cậu luôn tìm kiếm rồi.
Từ lúc đó, cậu luôn theo đuổi hình bóng đó. Bất cứ nơi nào ở trường học cậu cũng chạy theo Lucas như một chú cún to xác vậy. Lúc đầu Lucas còn kiên nhẫn từ chối lời tỏ tình của cậu nhưng sau này Lucas cũng không thể chịu nổi mà quán thẳng vào mặt cậu.
James thấy vậy liền bắt chuyện giải vây cho Lucas khỏi cậu. Cứ như vậy hai người đã trở thành bạn thân, thậm chí họ còn trở thành cặp đôi hot nhất trường. Còn cậu từ đầu tới cuối chỉ là trò hề.
Nhưng lúc đó cậu vẫn còn đang chìm trong câu chuyện cổ tích ngọt ngào với chàng bạch mã hoàng tử tốt bụng. Cậu cũng thích Lucas rất nhiều. Nên khi trưởng thành cậu nhân lúc James chưa học xong, nhân lúc James và Lucas chưa kịp hiểu rõ tình cảm dành cho nhau. Cậu đã dùng cách hèn hạ nhất để lên giường với Lucas.
Ngày hôm đó, tại căn phòng tiếng rêи ɾỉ và tiếng bạch bạch không ngừng phát ra khiến nhân viên bên ngoài còn có chút e ngại.
"Lucas....aaa...cậu chậm ... lại ... chút đi...hức ...tớ...đau." - Asan
Một cuộc làʍ t̠ìиɦ đầy sự dối trá
Lucas gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, đôi mắt xanh mơ màng. Giong nói trầm ấm khẽ gọi:
"James ... ấm quá....ha... anh yêu em nhiều lắm.... Ngoan nhanh thôi sẽ không đau nữa..." - từng lời nói ra như đâm vào tim Asan. Dù biết cái vuốt ve, câu an ủi đầy ấm áp kia không dành cho cậu nhưng cậu tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều tất cả sẽ ổn thôi.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán cậu đã mang thai. Lúc phát hiện cái thai đã được một tháng. Cậu mang giấy xét nghiệm tới gia tộc Remington. Đặt giấy trước mặt phu nhân Remington, bà cứ nhìn cậu xong nhìn tờ giấy tức giận mà ngất đi.
Hôm đó, gia tộc Remington và Forger đều rối loạn. Cha mẹ cậu thì vô cùng tức giận vừa tới nơi đã tát cậu mấy cái. Lucas cũng trở về với gương mặt đen xì vì tức giận. James thì khóc không ngừng. Nói chung ai cũng mang trên mình bộ mặt không buồn bã thì là tức giận.
Cuối cùng, cha mẹ cậu đề nghị bỏ thai nhưng cậu thì không chịu. Giằng co mãi. Nên phu nhân và gia chủ nhà Remington đành phải đưa ra quyết định kết hôn. Với điều kiện, không tổ chức đám cưới chỉ đi đăng ký kết hôn trước sự chứng khiến của hai bên gia đình. Cậu vui vẻ đồng ý, chỉ cần được ở bên Lucas đã khiến cậu rất vui rồi.
Cậu dọn vào nhà riêng của Lucas. Được chia cho căn phòng ở cuối hành lang lạnh lẽo cách xa phòng Lucas nhất có thể. Căn phòng của cậu cũng được bày trí đơn giản nhất so với các phòng khác. Từ lúc kết hôn Lucas rất ít khi về nhà. Có về thì một là đang say sỉn, hai là cậu chưa kịp mở miệng nói gì đó thì đã bước qua cậu đi thẳng về phòng khóa mình trong đó. Nhưng cậu vẫn ở đó chăm sóc Lucas khi say sỉn và nấu những bữa cơm ngon chờ anh ta về.
Cứ như vậy cho tới sinh nhật năm vừa tròn 18 tuổi của James. Cũng là lúc bụng cậu đã được 8 tháng, bụng cậu to hơn rất nhiều, các vết rạn cũng bắt đầu xuất hiện nhưng da cậu tối màu nên nhìn không rõ lắm. Hôm đó, cậu đang ở nhà thì James gửi tới một bức ảnh thằng bé nằm cạnh Lucas khẽ hôn lên má anh dù góc chụp hơi mờ. Nhưng điều này đã đủ làm cậu tức điên lên, đó cũng là lần đầu tiên cậu làm loạn với Lucas sau khi anh trở về. Mặc kệ cậu gào thét Lucas chỉ vô tình đóng lại cánh cửa. Cùng lúc đó James lại qua nhà liên tục khích đểu khiến cậu một người đang bị thay đổi nội tiết tố khi mang thai không chịu nổi nữa mà bùng phát. Nhân lúc James đứng cạnh cầu thang cậu đã đẩy James xuống. Như trút toàn bộ những bất hạnh của bản thân vậy
"Aaaaaaa." - một tiếng hét vang vọng biệt thự. Lucas nghe thấy tiếng James thì chạy ra ngoài. Tới nơi thấy James ngã nằm bất động trên đất. Liền chạy tới xem xét tình hình.
Còn cậu tới khi tỉnh táo đã thấy Lucas quay lại nhìn với ánh mắt căm phẫn. Cậu không chịu nổi mà ngồi sụp xuống. Cậu nhìn vào đôi tay đang run rẩy, nước mắt không ngừng rơi. Lắp bắp nói:
"Chô...chồng...ơi...em không...cố ý... em cũng ....không biết ...sao ...lại làm ...như vậy nữa."
Nhưng anh không thể nghe nổi bất cứ thứ gì và chính cậu cũng không thể hiểu nổi bản thân nữa rồi. Cậu chạy vào phòng ôm lấy chú thỏ bông đã cũ kĩ, cũng vuốt ve chiếc bụng bầu để tìm lại chút bình tĩnh. Lúc này, tiếng điện thoại của cha mẹ cậu gọi tới, vừa bắt máy cậu thấy giọng mẹ có chút khàn chắc là vừa khóc. Bà chửi rất cay nghiệt cả cha cũng vậy và họ kết thíc bằng câu.
"Từ nay chúng ta không còn quan hệ máu mủ gì nữa. Chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Không thể giữ một con sói mắt trắng như mày trong nhà được. Từ nay, cút được bao xa thì cút đừng lại gần con trai tao."
Cúp máy, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Từ lúc, James nhập viện cậu đã nhắn rất nhiều tin nhắn hối lỗi cho cha mẹ, cho James, cho Lucas và thậm chí cho cả cha mẹ chồng. Nhưng tất cả đều không được hồi đáp. Hôm nay, cũng vậy cậu nhắn rất nhiều lúc bước tới cầu thang thì cậu trượt chân. Trên cầu thang có lớp chất lỏng gì đó rất lạ, nó rất trơn và cậu đã té xuống. Dù cố gắng bảo vệ bụng nhưng không thành. Lực đập mạnh xuống sàn nhà, toàn thân cậu đều là máu đặc biệt là dưới chân cậu.
Muốn kêu cứu nhưng không thể nói. Một bóng người quen thuộc bước tới, cậu còn nghe được chút vội vã từ người này trước khi ngất.
Khi cậu tỉnh lại ở trong bệnh viện, người cậu nhìn thấy đầu tiên lại chính là Lucas. Anh ta cúi gục trên sofa nên không biết cậu đã tỉnh. Cậu nhìn bụng mình phẳng lỳ thì cũng biết rằng đứa bé đã mất. Đôi mắt sáng ngời của cậu trong chốc lát đã trở nên vô hồn.
Lucas tỉnh dậy thấy cậu ngồi trên giường ánh mắt vô định. Anh ta bước tới khẽ chạm vào tay Asan. Cậu nghiêng đầu nhìn anh. Anh ta ngập ngừng rất lâu mới mở lời.
"Đứa bé..."
"Đã mất. Em biết." - Asan