Tôi nhìn về phía bóng người ấy. Trong làn sương mỏng tan dần, một cô gái mặc váy dài từ từ bước tới. Giữa nghĩa địa âm u và kỳ lạ này, dáng vẻ của cô ấy lại điềm nhiên như đang dạo chơi. Thấy cô ấy, tôi sững người. Đây chẳng phải là người phụ nữ chết tiệt đã mất tích mấy ngày nay sao? Những ngày qua cô ấy đã đi đâu?
Người phụ nữ chết tiệt liếc tôi, nói: “Còn đứng đó làm gì? Không qua đây à?”
Tôi ngẩn người. Cô ấy lại lên tiếng: “Bị dọa đến mức đứng đờ ra rồi hả?”
Tôi lắc đầu, vội chạy về phía người phụ nữ chết tiệt. Nhưng con dã thú kia ánh mắt bỗng sắc lạnh, lao tới vồ lấy tôi. Tôi giật mình hoảng hốt, nếu bị nó chụp trúng, chắc không chết cũng chẳng còn lành lặn.
Người phụ nữ chết tiệt lên tiếng, giọng đều đều nhưng đầy uy lực: “Nếu dám động đến một sợi tóc của cậu ta, tự gánh lấy hậu quả.”
Điều kỳ lạ là con dã thú dừng lại ngay. Nó chăm chăm nhìn tôi, ánh mắt đầy phẫn uất và mâu thuẫn, rồi quay sang nhìn người phụ nữ chết tiệt với vẻ căm hận.
Giọng nó gằn lên: “Cô đã quay về?”
Người phụ nữ chết tiệt không trả lời, chỉ nhìn tôi và nói: “Quay lại đi.”
Trong lòng tôi chợt do dự. Con dã thú này vốn đã bị thương, chắc chắn không phải đối thủ của người phụ nữ chết tiệt. Tôi rất muốn nhờ cô ấy gϊếŧ nó, nhưng vừa nghĩ đến, tôi lại lắc đầu. Người phụ nữ chết tiệt chịu xuất hiện và đưa tôi đi đã là may lắm rồi, tôi không có tư cách đòi hỏi thêm.
Tôi quay lại nhìn người phụ nữ chết tiệt: “Tôi muốn lấp mộ cha mẹ trước. Dù bên trong có gì hay không, để lộ ra như thế này là bất kính.”
Người phụ nữ chết tiệt liếc nhìn, không phản đối cũng không nói gì thêm. Cô ấy đứng đó, như muốn đợi tôi làm xong.
Tôi bước tới, kéo nắp quan tài của cha trở lại rồi đậy chặt. Sau đó, tôi dùng cuốc xúc đất lấp mộ. Trong suốt quá trình đó, con dã thú kia cứ gườm gườm nhìn tôi, ánh mắt đầy hận thù.
Vài phút sau, nó lạnh lùng lên tiếng: “Thứ mà mười hai năm trước tôi đã trả giá rất đắt để đổi lấy, cuối cùng lại bị con đàn bà Tiêu Lệ Hoa cướp mất. Lần này, bà ta thực sự dồn ép tôi đến đường cùng, thì đừng trách tôi làm bất cứ điều gì!”
Tôi khựng lại, theo bản năng nhìn về phía người phụ nữ chết tiệt. Có vẻ như cô ấy cũng quen biết mẹ tôi?
Trong lòng tôi đầy nghi hoặc. Sau khi cha qua đời, người phụ nữ chết tiệt bất ngờ kéo va li tới nhà tôi. Ban đầu tôi tưởng cô ấy muốn chiếm nhà, nhưng ngày hôm sau, cô ấy đưa tôi một cuốn sách rồi bắt đầu dạy tôi cách xem bói. Lẽ nào giữa cô ấy và cha tôi còn có thỏa thuận gì?
Người phụ nữ chết tiệt khẽ nhếch mép chế nhạo: “Cô nên rõ mình là ai. Cô có ngày hôm nay, tưởng là nhờ vào chính mình sao? Hơn nữa, chẳng phải mười hai năm trước cô cũng rất ngoan ngoãn nghe lời à? Gần đây, những chuyện cô làm cũng đều làm theo đúng ý người khác thôi.”
Con dã thú lập tức trở nên cảnh giác: “Cô... cô biết những gì?”
Người phụ nữ chết tiệt chỉ cười nhạt, không đáp.
“Không đúng! Cô nhiều nhất cũng chỉ mười tám, mười chín tuổi, mười hai năm trước chẳng qua chỉ là một đứa trẻ sáu, bảy tuổi, làm sao biết được những chuyện đó? Không thể nào! Hơn nữa, con đàn bà Tiêu Lệ Hoa đó cũng không thể nói gì với cô được. Với tâm cơ của bà ta, làm sao lại tin tưởng một đứa trẻ vài tuổi?”
Người phụ nữ chết tiệt lạnh giọng: “Chỉ cần giữ chặt thứ của mình là đủ rồi.”
Cô ấy ngừng lại, giọng nói càng lạnh hơn: “Còn nữa, nếu để bà ấy nghe thấy từ ‘đàn bà’ từ miệng cô, thì tự lo lấy đi.”
Cơn giận trên mặt con dã thú chợt khựng lại. Ánh mắt quái dị của nó quét khắp nơi, đầy vẻ đề phòng, như thể sợ ai đó đang ẩn nấp quanh đây. Tôi cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ còn người khác?
Hành động bất thường của nó khiến tôi cũng vô thức nhìn quanh, nhưng không thấy ai cả. Bất đắc dĩ, tôi quay lại mộ mẹ, kéo nắp quan tài lên. Bề ngoài trông có vẻ trống rỗng, nhưng tôi vẫn muốn kiểm tra kỹ.
Tôi chậm rãi chui xuống, tay sờ lên đáy quan tài thì bất ngờ cảm nhận được điều gì đó. Đáy quan tài nhìn phẳng, nhưng khi chạm vào lại lồi lõm, giống như có chữ được khắc lên.
Tôi nhận ra đáy quan tài bị phủ một lớp bột mịn. Dùng tay phủi đi, những chữ khắc dần hiện ra, chỉ có vài từ ngắn ngủi: “Mười ngày sau hãy đến.”
Tôi ngẩn người.
"Mười ngày sau hãy đến" nghĩa là gì? Tính từ hôm nay? Nhưng ai đã viết những chữ này? Viết cho ai? Cho tôi sao?
Làm sao người này biết tôi sẽ chui xuống đáy quan tài? Và làm sao biết tôi sẽ làm điều này đúng vào hôm nay? Nếu không phải con dã thú kia lôi tôi tới đây, ép tôi đào mộ mẹ, tôi chắc chắn sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy những chữ này. Mọi thứ thật vô lý.
Những chữ khắc này không giống như một lời nhắn ngẫu nhiên, mà là một kế hoạch đã được sắp đặt từ trước. Có phải tôi đang suy nghĩ quá nhiều?
Hay đây chính là chiêu trò của con dã thú? Có lẽ nó cố tình khắc chữ để dụ tôi quay lại đây?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu khiến tôi không kìm được mà ngẩng lên, nhìn về phía con quái thú. Ánh mắt của nó lạnh lẽo đến rợn người. Có vẻ như nó nhận ra tôi đang nhìn, bèn ngoảnh đầu lại, nhe hàm răng sắc nhọn như cười nhạo tôi.
“Còn lề mề gì nữa?” Giọng nói của người phụ nữ chết tiệt vọng lại.
Tôi vội cúi xuống, nhanh chóng phủi lại lớp bột để che đi những chữ khắc, sau đó trèo ra khỏi quan tài. Kéo mạnh nắp quan tài đậy lại, tôi bắt đầu xúc đất lấp mộ. Chẳng mấy chốc, mộ cha mẹ tôi đã được phục hồi nguyên vẹn, lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn phần nào.
Tôi bước tới bên người phụ nữ chết tiệt, liếc nhìn con dã thú kia. Tôi hận bản thân mình lúc này không đủ khả năng để gϊếŧ nó.
Con dã thú nhìn tôi đầy độc ác, rồi bỗng nhếch mép cười lạnh: “Lý Tu Văn, cô gái bên cạnh cậu chẳng phải người tốt đẹp gì đâu. Cô ta và tôi giống nhau, chỉ khác là tôi muốn ăn thịt cậu, còn cô ta muốn bán cậu. Biết đâu có ngày cậu bị cô ta bán rồi còn vui vẻ đếm tiền giúp cô ta đấy!”
Nghe vậy, tôi không kìm được liếc trộm người phụ nữ chết tiệt. Khuôn mặt cô ấy không hề thay đổi, nhưng trong mắt thoáng hiện một tia lạnh lùng. Cô ấy không nói gì, quay lưng bước đi.
Thấy tôi đứng yên, cô ấy lạnh lùng nói, không ngoảnh lại: “Không đi à? Muốn bị ăn thịt sao?”
Tôi ngần ngại một chút rồi bước theo, nhưng vẫn ngoái lại nhìn. Con dã thú vẫn dán mắt vào bia mộ cha mẹ tôi, nhưng không làm gì thêm. Nó đột nhiên lao mình vào bóng tối, biến mất.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng thầm hạ quyết tâm: Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ gϊếŧ nó!
Bước theo sau người phụ nữ chết tiệt, tôi cứ nghĩ mãi về những chữ khắc dưới đáy quan tài. Tôi có nên kể cho cô ấy không? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, những chữ ấy thật phi lý. Làm sao có người tính toán chính xác rằng hôm nay tôi sẽ chui xuống đáy quan tài mẹ?
"Mười ngày sau hãy đến", liệu có chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu hôm nay tôi không nhìn thấy dòng chữ đó, thì chuyện gì sẽ diễn ra vào ngày thứ mười? Hay sẽ bị trì hoãn?
Đầu tôi như muốn nổ tung vì những câu hỏi. Tôi nghĩ nếu nói ra, có lẽ người phụ nữ chết tiệt kia cũng chỉ mắng tôi ngốc nghếch.
Đi một lúc, tôi chợt hỏi: “Sư phụ, cô có quen mẹ tôi không? Có thật là mẹ tôi đã gặp con dã thú đó mười hai năm trước không?”
Cô ấy dừng lại, thản nhiên trả lời: “Không quen.”
“Nhưng tôi cảm giác hai người quen nhau.” Tôi dè dặt nói.
Nếu mẹ tôi thực sự đã gặp con dã thú kia, giữa họ có mối quan hệ gì? Có phải mẹ tôi đã làm điều gì khiến nó tức giận, để rồi nhân lúc mẹ yếu đuối sau khi sinh tôi, nó lôi mẹ lên núi ăn thịt?
Cô ấy liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy khinh khỉnh: “Cậu nghĩ tôi quen là quen? Cảm giác của cậu chính xác đến mức đó sao?”
Tôi á khẩu, cảm giác nói chuyện với cô ấy thật không dễ dàng. Đành im lặng, nhưng những chữ khắc dưới đáy quan tài cứ lởn vởn trong đầu tôi. Liệu mười ngày sau tôi có nên quay lại không?
Tôi thật sự bối rối.
Người phụ nữ chết tiệt đột nhiên nói, giọng điềm tĩnh lạ thường: “Nhớ kỹ một điều, mẹ cậu trong lòng cậu như thế nào thì bà ấy chính là như vậy. Cậu nghĩ bà ấy là người xấu thì bà ấy là người xấu. Cậu nghĩ bà ấy là người tốt thì bà ấy là người tốt.”
“Tất nhiên là mẹ tôi là người tốt!” Tôi vội vàng đáp.
Cô ấy không nói gì thêm, chỉ tiếp tục bước đi, dáng vẻ lạnh nhạt như trước.
Tôi ngập ngừng một lúc rồi lại hỏi: “Sư phụ, cô có thể kể cho tôi nghe vài chuyện về mẹ tôi được không?”
Hiện giờ, tôi càng ngày càng tò mò về điều đó.