Chương 17: Cậu rốt cuộc là ai?

Khi nhìn thấy dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình điện thoại, tôi cảm giác như vừa bị dội cả xô nước lạnh từ đầu đến chân. Đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Điều này sao có thể? Diệp Bối Bối đang ở ngay trước mắt tôi, bước đi bình thường. Nếu cô ấy lén gửi tin nhắn để hù dọa tôi, tôi chắc chắn phải nhìn thấy, nhưng hai tay cô ấy hoàn toàn thả xuống, không hề cử động. Vậy thì làm sao gửi được tin nhắn?

Nhưng cái tên lưu trong danh bạ không thể sai được. Đây là số Diệp Bối Bối đã tự tay lưu trong máy tôi. Hay là cha mẹ Diệp Bối Bối gửi? Cũng không thể nào, họ là người lớn, sao lại gửi một tin nhắn kiểu hỏi thăm như vậy?

Tôi cố gắng kìm nén nỗi sợ, trấn tĩnh bản thân, rồi ngay lập tức nhắn lại theo số trong danh bạ: [Bối Bối, cậu đang ở đâu?]

Nếu “Diệp Bối Bối” trên điện thoại trả lời, thì có nghĩa người đang kéo tôi lên núi lúc nửa đêm không phải là Diệp Bối Bối thật. Nhưng nếu không, vậy thì... người trước mặt tôi này là ai?

Ý nghĩ này làm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Tôi nhìn lén xuống chân Diệp Bối Bối. Chân cô ấy chạm đất, không hề lơ lửng. Cô ấy là người, không phải ma.

“Cậu còn đi không đây?” Từ phía xa, Diệp Bối Bối dừng lại và quay đầu nhìn tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nhìn rõ mặt cô ấy qua ánh đèn pin. Nhưng không biết là vì trời quá tối hay ánh sáng chiếu thẳng vào mặt cô ấy, tôi chỉ thấy gương mặt Diệp Bối Bối trắng bệch, không thể nhận ra điều gì. Dù vậy, có gì đó rất kỳ lạ.

“Xin lỗi, nãy tớ có hơi cáu gắt với cậu. Tớ chỉ muốn cậu đi cùng tớ thôi. Tâm trạng tớ rất tệ, muốn lên núi tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi. Chỉ đơn giản vậy mà cậu cũng không chịu sao?” Diệp Bối Bối cắn nhẹ môi, giọng có chút ấm ức.

“Tớ...”

Tôi giằng co trong lòng. Làm sao Diệp Bối Bối trước mặt lại có thể là giả được? Từ giọng nói, khuôn mặt, tất cả đều giống y hệt.

Khi tôi còn đang do dự, điện thoại trong tay bỗng lại vang lên một tiếng “ting”.

Tôi run rẩy đưa tay mở tin nhắn và nhìn thấy dòng chữ: [Tớ đang ở nhà, cha mẹ không cho ra ngoài. Cậu nhắn lại chứng tỏ đã về rồi đúng không? Ngủ sớm đi nhé, mai tớ phải đi học. Ngủ ngon.]

Đầu tôi như bị ai đó đập mạnh, trống rỗng lần nữa. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Tin nhắn này khiến tôi gần như chắc chắn rằng người trước mặt tôi không phải là Diệp Bối Bối thật!

“Sao cậu không nói gì? Cứ nhìn điện thoại mãi thế?” Giọng Diệp Bối Bối cất lên, có vẻ khó chịu.

“Tớ... À, Bối Bối, cha cậu đã đưa cậu tiền tiết kiệm của ông nội chưa?”

Tôi hỏi, cố giữ một tia hy vọng cuối cùng. Tôi không muốn tin rằng cô ấy là giả, vì nếu thật sự vậy, chẳng ai khác có thể giúp tôi. Nếu người trước mặt là chủ nhân của chiếc hộp đỏ đẫm máu ở nhà họ Trương, muốn báo thù tôi, thì tôi không có cơ hội sống sót. Người đó đã hủy hoại cả nhà họ Trương, lòng dạ độc ác đến thế, chắc chắn sẽ không tha cho tôi vì đã phá hỏng kế hoạch của hắn.

Tôi ép bản thân giữ bình tĩnh. Diệp Bối Bối chưa nhận ra tôi đã phát hiện điều bất thường. Chỉ cần bình tĩnh, tôi vẫn còn cơ hội thoát thân.

“Đưa rồi. Ông nội trước khi mất chắc chắn phải để lại số tiền tiết kiệm cả đời cho tớ. Tớ là cháu gái duy nhất của ông ấy, ông ấy không thương tớ thì thương ai?” Cậu ấy trả lời nhẹ nhàng như không.

Tôi giật thót tim. Cô ấy đúng là giả!

“Cậu là bạn thân nhất của tớ, có thể ở bên tớ thêm chút nữa không? Lần cuối thôi, tớ chỉ muốn tìm một chỗ ngồi nghỉ.” Cô ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng nói.

Tôi im lặng, không biết trả lời thế nào. Nếu từ chối, cô ấy sẽ “giận dỗi” quay người bỏ đi như trước?

Không được. Nếu cứ ở lại, tôi chắc chắn sẽ chết ở đây. Tôi phải tìm cách rời khỏi chỗ này!

“Lý Tu Văn! Tớ hỏi cậu, cậu trả lời đi!!”

Giọng "Diệp Bối Bối" đột nhiên trở nên sắc lạnh, đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như hai lưỡi kiếm đâm thẳng vào người tôi. Toàn thân tôi run lên. Không ổn rồi, cô ấy phát hiện ra tôi nghi ngờ.

“Cậu tuyệt đối không phải là Diệp Bối Bối. Rốt cuộc cậu là ai?”

Tôi cầm cuốc giơ ngang trước ngực, hét lớn để tự lấy can đảm.

Tôi không thể chết ở đây, tuyệt đối không thể!

“Tớ là ai? Cậu có tư cách gì mà hỏi tớ là ai? Tớ chỉ hỏi cậu, cậu có lên núi hay không?”

"Diệp Bối Bối" bước từng bước về phía tôi, giọng nói lạnh lùng đến rợn người. Ánh mắt băng giá ấy khiến tâm trí tôi vốn vừa trấn tĩnh được một chút lại nhanh chóng sụp đổ.

Đến nước này, tôi đâu còn dám tiếp tục đối đầu? Tôi quay đầu bỏ chạy, đôi chân như không kiểm soát nổi, cứ chạy miết theo bản năng. Nhưng chạy được một đoạn, lòng tôi càng thêm hoảng loạn. Sau lưng tôi hoàn toàn không có tiếng bước chân đuổi theo. Nếu "Diệp Bối Bối" đã kéo tôi lên núi, làm sao có thể dễ dàng buông tha tôi?

Tôi quay đầu lại nhìn và lập tức giật thót tim. "Diệp Bối Bối" vốn đứng ở đó đột nhiên biến mất một cách không tiếng động, như thể chưa từng xuất hiện. Chỗ cũ trống trơn.

Lòng tôi lạnh ngắt, hoảng hốt lia đèn pin khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng ai. "Diệp Bối Bối" cứ thế biến mất. Tim tôi như ngừng đập, nỗi sợ trùm lên toàn thân. Người đó là ma sao?

Chưa bao giờ tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi lớn đến thế. Tôi không dám chần chừ thêm một giây, dùng hết sức bình sinh chạy tiếp trong rừng. Tôi còn nhiều chuyện phải làm, không thể chết ở đây. Tôi phải xuống núi, nhất định phải xuống núi!

Chạy mãi, chạy mãi, tôi thở hổn hển, kiệt sức đến mức gần như ngã quỵ xuống đất. Vừa thở dốc, tôi vừa nghĩ có lẽ mình đã xuống núi rồi. Tôi cắn răng định chạy tiếp, nhưng không biết từ lúc nào, một làn sương mỏng bỗng phủ kín tầm nhìn trước mặt.

Làn sương ấy che khuất đường đi, nhưng tiếng “cọt kẹt, cọt kẹt” quái dị cứ vang lên quanh tôi, âm thanh như của những con chim đói đang tìm mồi.

Toàn thân tôi run rẩy. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một con cú to bằng đầu người đang đậu trên cành cây. Đôi mắt xanh lè sắc nhọn nhìn chằm chằm vào tôi, cái mỏ nhọn hoắt mở ra đóng lại, phát ra tiếng kêu chói tai đầy phấn khích, như thể sắp lao xuống rỉa thịt tôi.

Tôi cúi đầu, ánh đèn pin chiếu xuống mặt đất đầy những mảnh giấy tiền vàng mã trắng, bị giẫm nát dưới chân tôi. Dải giấy trải dài đến một tấm bia mộ mới toanh.

Tôi lập tức nhận ra nơi này. Đây là nghĩa địa của thôn. Tất cả người chết trong thôn đều được chôn ở đây. Ông nội Diệp Bối Bối vừa mất mấy ngày trước và đã được an táng tại đây. Vì vậy, mới có giấy tiền vàng mã.

Cha mẹ tôi cũng được chôn ở đây. Nhưng họ không còn thi thể, chỉ có quần áo được an táng thay thế.

Tôi bước tới, nhìn thấy hai tấm bia mộ, một cũ một mới, khắc tên cha mẹ tôi. Trái tim tôi quặn thắt. Đường xuống núi không dẫn đến đây, điều đó nghĩa là tôi đã chạy nhầm đường, và chính "Diệp Bối Bối" đã đưa tôi đến đây. Tôi không thể thoát khỏi "Diệp Bối Bối".

“Ra đây! Cậu rốt cuộc là ai?” Tôi gào lên, giận dữ.

Giữa làn sương mỏng, một bóng người từ từ hiện ra, tiến lại gần. Đó là một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, gương mặt lạnh lẽo đến rợn người. Đó là "Diệp Bối Bối"!

“Đào đi! Dùng cái cuốc trong tay cậu mà đào!”

"Diệp Bối Bối" không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ lạnh lùng ra lệnh, ngón tay chỉ về phía bia mộ của cha mẹ tôi. "Diệp Bối Bối" muốn tôi đào mộ của cha mẹ mình?

Lửa giận trong lòng tôi bùng lên: “Cậu rốt cuộc là ai?”

“Tôi là ai? Được, tôi sẽ cho cậu thấy tôi là ai!”

"Diệp Bối Bối" chậm rãi giơ tay lên. Dưới ánh đèn pin, tôi trố mắt kinh hoàng. Tay "Diệp Bối Bối" trắng nõn như ngọc, nhưng nơi cổ tay đột nhiên xuất hiện một vòng máu.

“Cạch!”

Tiếng khớp xương vang lên, bàn tay "Diệp Bối Bối" rơi thõng xuống. Không, bàn tay ấy chưa rời hẳn khỏi cánh tay, vì vẫn còn một lớp da mỏng dính. Chiếc tay đứt lủng lẳng, máu thịt và xương bên trong lộ ra rõ mồn một. Khung cảnh khiến tôi rợn người, toàn thân tê liệt vì sợ hãi.

Trông "Diệp Bối Bối" giống như vừa bị ai đó chém đứt tay, nhưng chưa hoàn toàn.