Tôi hét lên một tiếng, mấy người đàn ông lực lưỡng trong thôn lập tức cầm lấy các loại vũ khí trong tay. Họ cũng nhận ra cặp mắt xanh rờn đáng sợ trong bóng tối không xa. Nhìn vẻ sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt họ, tôi hiểu rằng chủ nhân của cặp mắt đó chính là con dã thú đã suýt khiến họ mất mạng, cũng là con đã ăn thịt cha mẹ tôi.
Lúc nó dùng miệng tha cha tôi đi, ánh mắt tàn nhẫn ấy khắc sâu vào tâm trí tôi, cả đời này không quên được. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó.
Trong bóng tối, thân hình khổng lồ của nó thoắt ẩn thoắt hiện. Nhưng tôi không sợ, một chút cũng không. Tôi đã không còn người thân, vậy thì tôi còn phải sợ gì nữa?
Tôi tiện tay nhặt một hòn đá bên cạnh. Nếu nó dám xông tới, tôi sẽ ném chết nó. Nhưng mấy người đàn ông vây quanh tôi vội kéo tôi ra khỏi đó.
Đúng lúc này, một tiếng rống đau đớn vang lên. Con dã thú đột nhiên bị cái gì đó đánh trúng, gào thét liên hồi rồi ngã phịch xuống đất. Tôi sững sờ, vội cầm chặt hòn đá định lao lên. Nhân lúc nó bị thương, tôi phải gϊếŧ chết nó!
Một người đàn ông giữ chặt tôi lại: "Tu Văn, nguy hiểm lắm, đừng qua đó!"
"Lẹ đi! Mọi người rút ngay!"
Giọng trưởng thôn vang lên. Thì ra ông ấy đã bất ngờ tấn công con dã thú. Rất nhanh sau đó, ông ấy bế một cô gái bất tỉnh chạy ra ngoài. Tôi nhìn kỹ lại, đó là Diệp Bối Bối! Lòng tôi tràn ngập niềm vui. Trưởng thôn đã tìm thấy cô ấy! Nhưng... còn người phụ nữ chết tiệt kia đâu?
Con dã thú bỗng bật dậy, điên cuồng lao về phía trưởng thôn. Có vẻ ông ấy vừa chém đứt gần hết một chân trước của nó bằng dao rựa, khiến nó di chuyển chậm chạp, lảo đảo, nhưng vẫn nhanh hơn trưởng thôn. Huống hồ, ông ấy còn đang bế theo Diệp Bối Bối.
Tôi ném mạnh hòn đá trong tay, "bốp" một tiếng, trúng ngay đầu con dã thú. Nó khựng lại, suýt ngã, rồi lắc đầu liên tục, máu chảy ra. Trưởng thôn nhân cơ hội vung dao bổ mạnh xuống đầu nó.
Cảm nhận được nguy hiểm, con dã thú rống lên thảm thiết, đôi mắt xanh quay lại liếc nhìn tôi một cái, rồi lao nhanh né cú chém, biến mất vào bóng tối. Nó chạy thoát.
Trưởng thôn thở hổn hển chạy tới. Mọi người vội đón lấy Diệp Bối Bối từ tay ông ấy. Tôi thấy Diệp Bối Bối vẫn bất tỉnh, nhưng hồn phách của cô ấy vẫn đang bị người phụ nữ chết tiệt giữ.
Tôi vội hỏi trưởng thôn: "Còn người phụ nữ đó đâu rồi?"
Ông ấy lắc đầu: "Không biết. Trên đường tôi chỉ thấy con gái mình, còn cô ấy thì không."
Nghe vậy, lòng tôi vừa vui vừa buồn. Con dã thú xuất hiện ở đây là vì đã ăn người phụ nữ chết tiệt rồi mới tới sao?
Đang lúc nghi hoặc, Diệp Bối Bối đột nhiên tỉnh lại như bị giật mình. Cô ấy nhào tới ôm chặt lấy cha mình. Tôi lập tức nhìn kỹ mặt cô ấy, thấy Ấn Đường tuy đen nhưng vẫn le lói ánh sáng, có vẻ như đang dần tốt lên. Vậy là người phụ nữ chết tiệt đã trả hồn phách của Diệp Bối Bối lại rồi?
Mấy người đàn ông thấy Diệp Bối Bối tỉnh lại cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy chuyến lên núi nguy hiểm hôm nay không uổng công.
Mọi người đều mệt mỏi rã rời.
"Về thôi." Trưởng thôn nói.
Tôi do dự một chút rồi lắc đầu: "Mọi người cứ về trước đi. Tôi muốn chờ cô ấy. Cô ấy dặn tôi phải chờ đến sáng."
Trưởng thôn im lặng một lát rồi nói: "Được, vậy tôi ở lại với cậu. Các người đưa con gái tôi về trước."
Tôi lắc đầu từ chối.
Trưởng thôn nói ngay: “Cậu ở đây một mình sao tôi yên tâm được?”
Tôi đành gật đầu đồng ý. Diệp Bối Bối theo mọi người xuống núi. Vẫn chưa hoàn hồn, trước khi đi cô ấy còn nhìn tôi một cái, môi mấp máy nói lời cảm ơn. Tôi chỉ lắc đầu.
Khi họ rời đi, tôi và trưởng thôn tiếp tục ngồi trên tảng đá. Tôi nhìn về phía người phụ nữ chết tiệt biến mất, đợi mãi đến khi trời gần sáng mà vẫn không có động tĩnh gì.
Rốt cuộc cô ấy sao rồi?
Giữ im lặng hồi lâu, tôi kể sơ qua cho trưởng thôn nghe những gì vừa nghe được từ người trong thôn về mẹ tôi. Chuyện kỳ lạ xảy ra trước khi mẹ tôi mất, giờ chỉ còn ông ấy mới có thể giải đáp.
"Chuyện đó à, được rồi, để tôi kể cho cậu nghe."
Trưởng thôn gật đầu, ngừng một chút rồi nói tiếp: "Trước khi mẹ cậu qua đời, quả thực thôn mình có xảy ra một chuyện kỳ lạ, và nó có liên quan đến mẹ cậu."
"Liên quan đến mẹ tôi?" Tôi ngạc nhiên, chuyện kỳ lạ này sao lại dính dáng đến mẹ tôi được?
Trưởng thôn "ừm" một tiếng, rồi nói: "Hồi nãy mấy người kia không phải đã kể chuyện ông lão phong thủy đến thôn xem xét, rồi để lại vài lời kỳ quặc trước khi rời đi sao? Chính sau khi ông ấy rời đi vài ngày thì xảy ra chuyện. Hồi đó chúng tôi không để tâm lắm, nhưng mẹ cậu đột nhiên mất tích ba ngày. Ba ngày đó khiến cha cậu lo sốt vó, nhất là khi chỉ còn vài ngày nữa là bà ấy sinh cậu."
"Mất tích ba ngày?" Tôi thật sự kinh ngạc.
“Đúng vậy, mẹ cậu đột nhiên biến mất. Lúc đó cả thôn gần như lục tung khắp núi trong núi ngoài, nhưng vẫn không tìm thấy bà ấy. Lại đúng ba ngày đó, trên núi liên tục xảy ra sấm chớp suốt một đêm. Gió to mưa lớn, nước mưa trút xuống như thác đổ, lớn đến mức thôn chúng ta gần như bị ngập. Cả thôn phải kéo nhau lên nhà hai tầng duy nhất của chú Lý để trú mưa. Tối hôm đó, chúng tôi đội dù nhìn về phía ngọn núi, sấm chớp giáng xuống như lôi sơn. Thật sự rất đáng sợ...”
Trưởng thôn nói đến đây, trên mặt vẫn lộ vẻ kinh hoàng.
"Rồi sao nữa?"
Tôi không kìm được hỏi. Làm sao mà núi có thể liên tục sấm chớp cả đêm? Mà điều này liên quan gì đến mẹ tôi mất tích ba ngày?
"Hôm sau, trời quang mây tạnh, nhưng lượng mưa đêm qua quá lớn, khiến ruộng đồng trong thôn ngập hết. Lúc đó ai nấy đều bận rộn lo chuyện ruộng nhà mình, chẳng biết mẹ cậu đã trở về từ lúc nào." Trưởng thôn tiếp tục.
"Trở về một cách đột ngột?"
"Chắc vì mọi người bận quá nên không để ý. Cảm giác như bà ấy bỗng dưng xuất hiện. Không ai biết ba ngày mất tích mẹ cậu đã đi đâu, bà ấy cũng không nói. Chỉ là sau đó, bà ấy mang đồ tự làm đến từng nhà trong thôn để cảm ơn mọi người đã tìm kiếm mình."
Trưởng thôn trầm ngâm, nói tiếp: "Đêm hôm mẹ cậu bị con dã thú kéo đi, cả thôn không ai nghe thấy động tĩnh gì. Có lẽ bà ấy bị cắn chết ngay lập tức. Một người phụ nữ tốt như vậy, mà lại chết oan uổng như thế, thật sự đáng tiếc..."
Tôi im lặng. Tôi không biết chuyện này có liên quan gì đến cái chết đột ngột của mẹ mình, nhưng tôi biết một điều, con dã thú đó, tôi nhất định phải gϊếŧ nó!
Hồi nãy, trưởng thôn gần như đã chém đứt một chân trước của con thú đó. Giờ chính là lúc thích hợp nhất để gϊếŧ nó. Nhưng làm sao để tìm nó đây?
"Tu Văn, trời sáng rồi, cậu còn đợi nữa không?" Trưởng thôn nhìn tôi hỏi.
Quả nhiên trời đã sáng, nhưng người phụ nữ chết tiệt đó vẫn chưa quay lại. Cô ấy rốt cuộc thế nào rồi? Nếu còn sống, cô ấy hẳn đã quay lại từ lâu. Nếu đã chết, vậy thì...
Trong lòng tôi có chút bối rối. Mặc dù tôi không ưa người phụ nữ chết tiệt, nhưng chuyện này cô ấy đã giúp tôi, tôi không muốn cô ấy chết như vậy.
Tôi nhìn về phía cô ấy rời đi, gọi vài tiếng "Sư phụ," nhưng vẫn không có ai đáp lại.
Tôi thở dài bất lực, nghiến răng nói: “Chờ thêm chút nữa.”
Trưởng thôn gật đầu.
Chúng tôi đợi mãi đến trưa, nhưng người phụ nữ chết tiệt vẫn không xuất hiện. Trưởng thôn sắc mặt ngày càng nhợt nhạt. Ông ấy cũng bị thương, lại còn phải lo chuyện tang sự. Tôi đành cùng ông ấy xuống núi trước.
Sau khi xuống núi, trưởng thôn bận rộn lo đám tang, còn tôi nhớ lại chuyện ông nội Diệp Bối Bối giấu tiền riêng, liền kể cho trưởng thôn nghe. Ông ấy kinh ngạc hỏi sao tôi biết. Tôi kể chuyện ông lão tìm gặp tôi hôm đó. Trưởng thôn nghe xong sắc mặt tái nhợt, vội ngăn không cho tôi nói thêm, rồi hấp tấp quay về nhà.
Về đến nhà, mọi thứ trống rỗng, người phụ nữ chết tiệt không quay lại.
Tôi im lặng một lúc, tự nấu một bữa ăn, sau đó bắt đầu nghiên cứu cuốn sách "Thập Nhị Tướng Thuật" mà cô ấy để lại. Đến tối, cô ấy vẫn không về.
Qua một ngày, tôi cầm cuốc lên núi tìm suốt cả ngày. Ngoài chỗ mà trưởng thôn chém con dã thú, chỉ còn một vũng máu đã khô. Không thấy ai, không có bất cứ dấu vết gì của người phụ nữ chết tiệt.
Tất nhiên, con dã thú bị thương cũng trốn biệt. Tôi không tìm được, đành xuống núi.
Cứ thế, ba bốn ngày trôi qua, người phụ nữ chết tiệt như biến mất. Có lẽ cô ấy đã chết trong miệng con dã thú. Nếu còn sống, có lẽ vì ghét tôi, cô ấy nhân cơ hội bỏ đi luôn.
Tôi không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào, chỉ có thể vùi đầu nghiên cứu cuốn "Thập Nhị Tướng Thuật".
Qua mấy ngày, có lẽ tôi thật sự có thiên phú trong lĩnh vực này. Tôi cảm thấy mình đã bước chân vào cánh cửa của nghề xem tướng, đoán mệnh. Giờ đây, xem tướng cho người bình thường, tôi nghĩ mình sẽ không gặp vấn đề gì nữa.