Chương 8: Nhiệm vụ ngoại phái

Thậm chí hắn còn bỏ lượng lớn linh thạch mua một pháp khí thượng phẩm loại ẩn thân, đề phòng dọc đường chợ búa gặp kẻ tham tài gϊếŧ người. Với tu vi thấp như hắn, quả thực có thể mất mạng.

Có thể nói số linh thạch tiêu ra rất đáng giá. Nhờ đó, cộng thêm tính cẩn thận vốn có, sau ba tháng, hắn tích cóp được kha khá linh thạch, còn gom đủ toàn bộ vật tư trong kế hoạch.

Nguyên Liên hiểu phần nào sự bận rộn của hắn, nhưng chẳng giúp được gì. Lại thêm uy lực huyết khế, cậu chỉ có thể âm thầm cầu nguyện: mong chủ nhân không gặp nguy hiểm, bởi nếu Trần Kiểm chết, cậu cũng phải theo!

"Trí sư huynh, ta muốn xin đi ngoại phái mười năm, không biết có việc gì hợp với hạng đệ tử hạ tầng như ta không?" Trần Kiểm bước vào Phân Quản Đường, tươi cười hỏi một vị đệ tử ngoại môn quen mặt, đồng thời lén nhét vào tay áo người kia một túi nhỏ.

Trí sư huynh ước lượng, biết trong đó ít nhất có năm khối linh thạch hạ phẩm. Lập tức thêm vài phần thiện cảm với Trần sư đệ. Thường ngày cũng nghe đồn Trần sư đệ giỏi chăm linh thảo, nay mới thấy hắn hào phóng, ra tay liền năm khối, há chẳng đáng để tìm cho một nhiệm vụ tốt? Tất nhiên phải chọn việc ít tốn sức, dễ tu luyện, lại nhiều bổng lộc.

"Ừm, Trần sư đệ chờ chút, ta tra sổ cái đã. Nếu ngươi nhờ vả, sư huynh ta nhất định hết lòng." Trí sư huynh chậm rãi vào nội đường.

Chẳng bao lâu, Trần Kiểm mỉm cười bước ra khỏi Phân Quản Đường. Hắn ngoái nhìn tấm thẻ thông hành, rồi lại khôi phục vẻ mặt thản nhiên như thường.

Sáu năm ở Thiên Lô Tông, Trần Kiểm nếm đủ nóng lạnh nhân gian, đấu đá lẫn nhau. Đừng nghĩ chỉ là đệ tử tạp dịch, mà đã chẳng mấy ai tin nhau, huống hồ trong giới tu chân tàn khốc, cười trước mặt, sau lưng đâm dao là chuyện thường ngày.

Cũng may hắn có vài bằng hữu, tuy giao tình chẳng sâu, nhưng tính tình đều hòa nhã, mua bán qua lại cũng không đến nỗi. Trần Kiểm vốn là kẻ khổ tu, biết rõ tư chất mình không cao, nếu không nhờ Tiên Linh Phủ, e là còn đang loay hoay ở luyện khí tầng một.

Mấy bằng hữu ấy cũng chỉ kết giao từ hai năm trước, khi danh tiếng hắn giỏi trồng linh thảo mới truyền ra. May là tính tình họ đều ổn, nên hắn không ghét bỏ.

Thật ra, Trần Kiểm vẫn thấy cô độc. Tuổi còn thiếu niên, mà trong Thiên Lô Tông lại bị mài giũa thành tính cách chín chắn như hiện tại. Cũng may giờ có một người bạn tuyệt đối không phản bội, đồng hành trên con đường tu tiên, để hắn không còn cô đơn.

"Kiểm ca, huynh đến rồi!" Nguyên Liên vui mừng chạy ra đón. Khi ấy cậu vừa mệt vì tu luyện, đang ngâm chân trong ao sen, thấy thư thái vô cùng.

Trần Kiểm khẽ "Ừ" một tiếng, rồi nói: "Nửa tháng ta cùng ngươi lên đường. Để an toàn, ta sẽ đi nhờ đoàn lữ hành, chứ với tu vi của ta, một mình lên đường thì quá nguy hiểm."

Vừa nghe nói còn nửa tháng nữa là có thể ra khỏi Tiên Linh Phủ, Nguyên Liên vui mừng không kiềm chế nổi. Vui quá thì thích ôm, thế là cậu xông tới ôm chặt Trần Kiểm, cả người vùi vào l*иg ngực hắn.

Thân thể Trần Kiểm thoáng cứng đờ, cảm nhận hơi thở ấm nóng phả bên cổ, mấy nhịp sau mới chậm rãi vòng tay ôm lại.

"Ta ra ngoài thu xếp ít hành trang."

Vứt lại một câu, Trần Kiểm vội vã rời khỏi Tiên Linh phủ, đôi tai ửng đỏ, mi mắt cụp xuống, hai ngón tay khẽ xoắn vào nhau.

Nguyên Liên có chút mờ mịt, ngượng ngùng cái nỗi gì chứ, chẳng phải chỉ là ôm một cái thôi sao...

Cậu vốn quen được chiều chuộng. Đời trước, cậu được ông bà nội nuôi nấng từ nhỏ, cha mẹ mất trong một vụ xe cộ khi cậu mới 6 tuổi, ông bà thương cậu vô cùng. Nhưng rồi ông bà tuổi cao, lại đau buồn vì mất đi con trai duy nhất, thân thể chẳng chịu nổi cú sốc, nuôi cậu đến năm 15 tuổi thì song song qua đời, đúng vào năm cậu học lớp 9.

Ông ngoại bà ngoại thì mất từ khi cậu mới 10 tuổi.

Cậu còn có một dì nhỏ, cũng thương yêu cậu hết mực. Sau khi ông bà nội mất, dì đón cậu về nuôi, lại không hề tham lam tài sản cha mẹ cậu để lại. Dì thẳng thắn nói rõ, chờ đến khi cậu đủ 18 tuổi sẽ giao toàn bộ cho cậu tự quản.

Nhưng miệng đời cay nghiệt, người xung quanh, từ hàng xóm đến bạn học, họ hàng, đều nói cậu mệnh cứng, khắc người thân. Dù dì nhỏ đã nhiều lần an ủi, cậu vẫn không cách nào coi như không nghe thấy. Thế là từ nhỏ Nguyên Liên quen tai với những lời dèm pha, chẳng có bao nhiêu bạn bè, tính tình dần trở nên ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhưng cũng hơi nhạy cảm.

Ngày thường, cậu chỉ làm nũng với ông bà và dì nhỏ, chỉ người thân cận mới được cậu ỷ lại.

Mới vào học lớp 10 chưa bao lâu, cậu liền đến thế giới này. Ban đầu Trần Kiểm cưỡng ép cậu ký kết huyết khế, nhưng mấy tháng ở chung, hắn đối xử với cậu cũng không tệ, nên Nguyên Liên mới chịu gần gũi hơn. Chỉ không ngờ, Trần Kiểm lại phản ứng dữ dội với một cái ôm đến vậy?

Nguyên Liên một mảnh mù mờ, nhìn sao cũng chẳng ra là Trần Kiểm ghét bị đυ.ng chạm.

Thôi kệ, ôm nhiều rồi sẽ quen thôi.

Nguyên Liên thoải mái kết luận, chẳng buồn suy xét cảm nghĩ của kẻ còn lại.

Ưmmm, nửa tháng nữa là có thể ra ngoài, cậu muốn mua y phục mới để mặc rồi.