Chương 6: Huyết khế

Một lần nữa tỉnh dậy sau cơn ác mộng thiêu đốt, Nguyên Liên mệt mỏi rã rời.

"Ấy?" Cậu kinh ngạc phát hiện mình cử động được rồi.

Theo bản năng đưa tay nhìn, thấy đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo như búp măng, móng tay còn ánh hồng nhạt, xinh đẹp vô cùng, cũng rất quen thuộc. Quá đỗi phấn khích, cậu nói thầm: "Cuối cùng tôi cũng thành người rồi!"

Chạy đến bên ao sen, nhờ mặt nước soi hình, quả nhiên dung mạo không khác gì kiếp trước: thanh tú tuyệt lệ, trong trẻo mà rực rỡ.

Dù chưa từng thấy hình dáng hoa sen đời này, nhưng Nguyên Liên vừa nhìn liền nhận ra bản thể của mình, đóa sen mọc ở chính giữa ao, nay đã vượt trội hơn hẳn những cây Ngân Mộc Liên chung quanh, hết sức bắt mắt.

Không rõ vì duyên cớ nào khiến cậu hóa thành hình người.

Chẳng lẽ là vì bản thể sen đã qua giai đoạn phát dục? Trước kia bị đám Ngân Mộc Liên che lấp, nay thì cuống sen dài ra, hai lá sen to như bàn tay cũng nở rộng. Hoa thì vẫn còn là nụ, chưa nở rộ.

Nguyên Liên khẽ cười, bản thể cũng rung nhẹ, giống hệt đóa thủy liên e ấp trước gió mát.

Đã hiện hình người, cậu phải nghĩ cách giải thích cùng chủ nhân không gian này. Dù sao bản thể vẫn còn ở đây, tạm thời chẳng rời đi được.

Hơn nữa, cậu có dự cảm: trồng trong chốn này mới có lợi ích lớn nhất cho bản thể. Bằng không sao chỉ trong một tháng đã biến đổi rõ rệt, thậm chí còn hóa thành hình người. Vậy chẳng phải cậu là "sen thành tinh" rồi sao?

"Ngươi là ai?" Trần Kiểm vừa bước vào Tiên Linh Phủ, liền thấy bên ao sen có một thiếu niên tuấn tú đang ngồi tĩnh tọa.

Vì đã nắm giữ đại khái tiên phủ, nên khi vừa rồi cảm nhận được biến dị, hắn vừa nghi vừa lo, sợ có vấn đề, bèn kiếm cớ quay về, vội vã tiến vào kiểm tra.

Song hắn không hề thất thố cũng chẳng ra tay ngay. Dù tuổi còn trẻ, Trần Kiểm tính tình vốn trầm ổn. Hắn hiểu rõ, trong Tiên Linh Phủ mình nắm thế chủ động, nếu kẻ trước mắt có hành động bất lợi, hắn lập tức có thể mượn lực phủ mà diệt trừ.

"Ta không có ác ý, ta chính là hóa thân của đóa hoa sen này. Về vì sao lại bất ngờ hóa thành hình người, ta cũng không biết..." Thiếu niên vội vàng giải thích, mặt thoáng chốc đã tái nhợt.

Lạ một điều, cậu lại có thể vô sự tự thông, mở miệng liền nói ra ngôn ngữ của thế giới này, tựa hồ bẩm sinh đã biết.

Trần Kiểm nhíu mày nhìn về đóa hoa sen xanh biếc trong ao, nay nổi bật hơn hẳn, khác xa hôm qua hắn còn thấy.

Miễn cưỡng tin lời Nguyên Liên, hai bên trao đổi tên họ. Nhưng Trần Kiểm vẫn chẳng yên lòng, ánh mắt trầm xuống, từ trên cao nhìn xuống thiếu niên hoa sen thấp hơn hắn một cái đầu, rồi mở miệng muốn ký kết khế ước.

Trong mắt Trần Kiểm, đã là hạt giống hoa sen do chính tay mình mang về, trồng trong Tiên Linh Phủ, thì hóa thân thành người cũng phải nhận hắn làm chủ. Bằng không, làm sao hắn an tâm để Nguyên Liên tự do đi lại? Việc này mà lộ ra, hắn ắt mất mạng, còn liên lụy cả nhà.

"Vậy... được thôi." Nguyên Liên ấm ức. Trong lòng cậu vốn coi trọng nhất là tự do, song hoa đang mọc trong tiên phủ của người ta, đành phải cúi đầu, bằng không sợ kẻ này hạ độc thủ diệt hoa.

Giữ mạng là nhất! Hiện tại chỉ còn cách chịu thua.

Huống hồ, Nguyên Liên đâu phải đối thủ. Dù Trần Kiểm mới ở tầng ba Luyện Khí, nhưng cậu trước kia chỉ là nam sinh trung học, một kẻ mồ côi, ngày thường chỉ biết học hành, nào có sức lực gì.

Đối với khế ước giữa tu sĩ và yêu thú, Trần Kiểm từng học qua. Hắn nhớ rõ, sách vở có chép: linh thực hóa hình gọi là "linh yêu", tuy cực kỳ hiếm, song vẫn được coi như một loại yêu thú. Khế ước bình thường khó mà trói buộc, nên tốt nhất là lập "huyết khế".

Theo thường thức tu chân, linh thực muốn hóa hình thường phải trải qua vạn năm, thêm đủ thiên thời địa lợi nhân hòa.

Vậy mà đóa hoa sen này, chỉ mới vài tháng trồng trong phủ đã thành hình người, hẳn có lai lịch phi phàm, vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Linh yêu quý giá như thế, hắn nhất định phải nắm chắc trong tay.

Trần Kiểm vì quá cẩn trọng, đã dốc ra lượng tinh huyết gấp đôi so với ghi chép trong huyết khế, để cùng Nguyên Liên ký kết khế ước.

Nguyên Liên nghiến răng nhìn bát máu, lòng thì phẫn hận khôn cùng.

"Nhận ta làm chủ thì có gì không tốt? Ít ra ta chẳng phải hạng chủ nhân tàn nhẫn. Về tài nguyên tu luyện, chỉ cần không quá phận, ta đều sẽ cung ứng cho ngươi."

Trần Kiểm liếc mắt nhìn Nguyên Liên, giọng thản nhiên cất lời, dứt câu liền đọc khẩu quyết khiến huyết khế thành lập.

Nguyên Liên vừa nghe lời vẽ bánh của Trần Kiểm, chỉ thấy đầu óc căng thẳng, bát máu bỗng nhiên lơ lửng giữa không trung, sau đó nhập thẳng vào trán cậu, hiện ra một đạo hoa văn phức tạp vô cùng, rồi thoáng chốc biến mất.

"Được rồi, ta ra ngoài nghỉ ngơi một lát, ngươi cứ yên tĩnh ở đây. Đêm nay ta sẽ trở lại."

Sắc mặt Trần Kiểm trắng bệch. Tinh huyết vốn là căn cơ của tu sĩ, nếu không phải việc trọng đại, chẳng ai dám tùy tiện hao tổn nhiều đến thế. Trường kỳ thiếu hụt tinh huyết, sẽ tổn hại căn bản của con người.

Nuốt vào mấy viên linh đan bổ khí huyết, Trần Kiểm vừa luyện hóa vừa trở lại làm công.

Công việc này vốn là hắn nhận tạm thời, cùng người khác chăm sóc linh thảo. Mục đích chính là muốn nhân cơ hội lén lấy vài hạt giống Thông Tâm Thảo. Bởi có Tiên Linh Phủ làm đảm bảo, năng lực hắn chăm linh thảo trong hàng tạp dịch vốn đứng hạng đầu, nên mới được nhận thêm việc phụ.

Nguyên Liên không có việc gì làm, chỉ có thể ngồi tẻ nhạt bên ao sen. Trong không gian này, diện tích nhìn bằng mắt thường cũng chỉ độ một mẫu đất cùng một gian nhà trúc, cậu không dám tự tiện vào. Ranh giới xa xa toàn mịt mù sương xám, bước không qua, tựa như thiên nhiên dựng một bức màn chắn, ngăn lối cậu đi.