Chương 24: Nhập tông

Tuổi thỏ của tu sĩ Luyện Khí chừng một trăm, nhưng phần nhiều chỉ sống được chín mươi mấy, bởi tranh đấu khi trẻ để lại thương tích, không kịp khôi phục, rút ngắn thọ nguyên.

Đại bá vốn là trưởng tử, hơn phụ thân hắn khá nhiều tuổi, nay đã bảy mươi, từng tiết lộ rằng lúc trẻ chịu thương tích, tính ra thọ mệnh cũng chỉ còn mười năm là cùng.

Nghĩ đến đây, Trần Kiểm không khỏi bi thương. Dù sao đại bá là ân nhân, nếu không nhờ ông, hắn đã chẳng bước lên con đường tu chân, chỉ sống hết kiếp người phàm bình thường.

Đáng tiếc đại bá không có con nối dõi. Nếu có người bái nhập Thiên Lô Tông thì hay biết mấy, hắn còn có thể chăm lo nhiều hơn.

Trần Kiểm thở dài, sau khi đưa Nguyên Liên đi, lại nhờ người mang ít linh thạch cùng đan dược Luyện Khí sơ cấp về cho đại bá.

Bức thư đại bá gửi lần cuối đã là ba năm trước, khi ấy hắn đi làm nhiệm vụ ngoại phái, đã báo trước tin cho đại bá, bởi vậy suốt năm năm thư từ thưa thớt.

Trong thư viết rằng con cháu huynh tỷ mới sinh đã được nhờ tu sĩ xem qua, đáng tiếc là không có linh căn, khiến hy vọng bồi dưỡng hậu nhân của đại bá lại tan vỡ. Ông chỉ dặn hắn ở Thiên Lô Tông gắng sức.

Cũng phải thôi, linh căn vốn là thiên phú hiếm có, vạn người mới có một. Nhà hắn có thể xuất được hắn và đại bá, cũng coi như tổ tiên phù hộ rồi.

Nguyên Liên điều khiển linh thuyền bay tới chân núi Nam môn Thiên Lô Tông. Nơi đó đã người đông nghìn nghịt, náo nhiệt phi thường, đủ thấy việc chiêu nạp đệ tử của Thiên Lô Tông được giới tu sĩ hoan nghênh đến mức nào.

Khuôn mặt non nớt nhưng thanh tú khiến Nguyên Liên vừa xuất hiện liền trở thành tiêu điểm. Nhìn tu vi cậu, ồ, Luyện Khí tầng tám!

Lạ lùng thay, rõ ràng năm năm trôi qua, Trần Kiểm đã hai mươi lăm hai mươi sáu, trông chỉ hơn hai mươi một chút, còn Nguyên Liên thì vẫn như thiếu niên mười lăm mười sáu, chẳng hề đổi thay.

Vì vậy Trần Kiểm từng đoán xương cốt cậu, quả thật tuổi cốt đã hai mươi lăm.

Nguyên Liên tuân thủ quy củ, lặng lẽ đứng ra phía sau đội ngũ, bắt đầu xếp hàng.

Bên cạnh có không ít người muốn bắt chuyện, nhưng vì tu vi của bản thân còn chưa bằng thiếu niên tuấn tú trước mặt, nên chỉ dám không ngừng đưa ánh mắt nhìn trộm cậu.

Đối với những ánh mắt thầm kín hay công khai xung quanh, Nguyên Liên đều không thèm để tâm. Cậu chỉ muốn đi theo trình tự thường lệ thôi mà, không muốn chuốc thêm rắc rối.

Tu sĩ nhờ linh lực dưỡng thân nên phần lớn đều có dung mạo tuấn mỹ. Một phần da trắng đã che đi nhiều khuyết điểm, dẫu ngũ quan không tinh xảo thì vẫn mang khí chất tiêu dao, trừ phi tính tình hiện rõ trên mặt hoặc vì công pháp mà không thể thay đổi hình thể bản thân.

Đa phần đều do công pháp. Có công pháp cường đại yêu cầu phải duy trì dáng người mập mạp hoặc gầy gò, thậm chí còn khiến da dẻ biến đổi.

Những tu sĩ tính tình bình thường, ai nấy đều thích mình trở nên tuấn mỹ hơn, đặc biệt là nữ tu. Không thấy sao, đan dược như Hoán Dung đan, Dung Nhan đan... bán chạy đến mức nào.

Thế nhưng, như Nguyên Liên, trời sinh ngũ quan tuyệt mỹ, quả thực hiếm có. Huống chi cậu mặc áo bào xanh nhạt, thoạt nhìn vừa thanh nhã vừa động lòng người.

Nói cho đúng, không phải Nguyên Liên cố ý muốn quá mức nổi bật. Vốn dĩ cậu định dùng pháp thuật biến mình thành một thiếu niên tầm thường, nhưng Trần Kiểm khuyên rằng không nên. Với tu sĩ Luyện Khí có lẽ khó nhận ra, nhưng tu sĩ Trúc Cơ thì khác, ánh mắt áp chế, tất sẽ nhận rõ. Như vậy chẳng khác gì bất kính với Thiên Lô Tông, nhỡ đâu chọc giận một vị tiền bối Trúc Cơ, trực tiếp bị ngăn ngoài cửa thì khổ.

Thôi thì kệ, nhìn thì cứ nhìn, cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Người xếp hàng tuy đông, nhưng nhờ tu sĩ Trúc Cơ làm việc hiệu suất cao, chưa đầy một canh giờ, đã đến lượt cậu.

Ngẩng đầu, thấy một thiếu niên tuấn mỹ, còn thoáng mang vẻ rụt rè, tu sĩ Trúc Cơ vốn đã làm việc hơn một canh giờ có chút thiếu kiên nhẫn, song sắc mặt liền dịu lại, mỉm cười ôn hòa: "Đặt tay lên khối Trắc Linh Thạch trước mặt, đưa linh lực vào là được."

"Oh..."

Nguyên Liên ngoan ngoãn đặt tay lên khối đá đen thẫm to chừng hai bàn tay, truyền linh lực vào.

Ngay sau đó, bên cạnh một tấm bia cao hai trượng phát ra ba đạo linh quang. Tu sĩ Trúc Cơ liếc mắt nhìn, giọng hơi tiếc nuối:

"Mộc, Thủy, Hỏa tam linh căn. Mộc linh căn tinh thuần bảy sao, Thủy linh căn sáu sao, Hỏa linh căn ba sao. Tư chất trung thượng, có thể nhập đệ tử ngoại môn."

Độ tinh thuần của Hỏa linh căn thấp đến vậy, còn Mộc linh căn lại cao... Thật đáng tiếc. Nếu không có Hỏa linh căn, tư chất hẳn sẽ tuyệt diệu, đủ để vào nội môn.

Tu sĩ Trúc Cơ âm thầm nghĩ vậy, rồi không nói thêm.

Nguyên Liên thì chẳng bận tâm, nhưng trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Năm năm trước Trần Kiểm từng đo cho cậu, khi ấy Mộc linh căn chỉ có sáu sao, mãn cấp là mười sao. Sao năm năm trôi qua, độ tinh thuần lại tăng lên? Lạ thật... còn Thủy và Hỏa thì không đổi.

Cậu nghe theo lời chỉ dẫn, đứng vào hàng ngũ đệ tử ngoại môn mới nhập môn.

"Khụ khụ, sư huynh, ngươi họ gì thế?" Bên cạnh có một đệ tử không nén được, bắt chuyện.