Năm xưa, đại bá đã tốn không ít linh thạch để đưa hắn gia nhập Thiên Lô Tông, hắn tự nhủ nhất định phải báo đáp ông thật xứng đáng.
Nhà Trần Kiểm vốn chẳng khá giả gì, phụ thân ngày ngày còng lưng lo mùa vụ. Trên có huynh trưởng và tỷ tỷ, dưới có đệ đệ cùng muội muội, thân là con giữa, hắn vốn không được chú ý, từ nhỏ đã trầm mặc ít lời. Thế nhưng trong lòng hắn luôn có một khát vọng: phải bước ra khỏi thôn, nhìn rõ thế giới bên ngoài. Ý nghĩ ấy, hắn chưa bao giờ dám thổ lộ với người nhà.
Đừng đùa chứ? Ai mà tin một tiểu tử quê mùa lại có giấc mộng hoang đường như vậy?
Nào ngờ một ngày kia, đại bá từ thành lớn trở về, nói muốn dẫn vài đứa nhỏ đi đo linh căn. Nghe nói trong thành có một vị tiên nhân ghé thăm, không rõ vì nguyên cớ gì mà chỉ cần một khối linh thạch đã có thể đo cho cả nhà. Đại bá tích góp nhiều năm, lại không có con cái, bèn đưa mấy tiểu bối tới thử, lỡ đâu ai có linh căn thì đưa vào Thiên Lô Tông làm tạp dịch, về sau cũng có đường sống yên ổn.
Hắn còn nhớ đại bá từng kể lại, năm xưa có một đệ tử của Thiên Lô Tông nhận đo linh căn miễn phí trong thành, thời gian chỉ kéo dài ba ngày. Nhờ có chút quen biết, nên cả nhà chen chúc tới ngày cuối cùng mới đo được. Đại bá đo ra là Tứ linh căn, từ đó đi vào Thiên Lô Tông làm đệ tử tạp dịch. Mỗi tháng được phát linh thạch, ngoài tu luyện ra còn có thể gửi về nhà, cũng coi như bớt khổ. Phụ thân cùng mấy thúc bá không có linh căn, đành ngậm ngùi ở nhà tiếp tục làm ruộng.
Chuyện cũ này phụ thân thường hay nhắc đến, tiếc nuối nói bản thân không có linh căn, bằng không cũng đã như đại bá, chẳng phải lo miếng ăn từng ngày.
Đại bá vốn trọng tình trọng nghĩa, thỉnh thoảng lại tiếp tế cho mấy người thân ở quê. Nhờ ông mà nhà hắn dù không đủ no, nhưng cũng không đến nỗi đói khát khi mùa màng thất bát.
Thành lớn nơi họ sống thuộc phạm vi quản lý của Thiên Lô Tông, phồn hoa hơn các vùng khác. Đôi khi còn có tiên nhân ban ân, vì thế mới có việc năm xưa đại bá đo ra linh căn. Nếu ở nơi hẻo lánh, cả đời cũng chẳng mong được gặp tiên nhân.
Đó cũng là vận mệnh, cơ duyên của đại bá đến, chẳng ai ngăn nổi. Bằng không, dù có linh căn mà không đo ra thì cũng uổng phí.
Về sau đại bá lại bỏ ra một khối linh thạch, đưa cả mấy huynh đệ tỷ muội, thêm cả biểu huynh biểu đệ của Trần Kiểm đi cùng. Kết quả chỉ có mình hắn là đo ra linh căn, lại là Ngũ linh căn, tư chất kém cỏi nhất. Đã thế số người báo danh làm đệ tử tạp dịch lại đông, hắn suýt chút nữa là không lọt vào Thiên Lô Tông.
May mà năm đó Thiên Lô Tông chợt mở rộng nhánh thu đệ tử tạp dịch, lại nhờ đại bá dốc sức cầu xin, hắn mới được thu nhận.
Làm đệ tử tạp dịch trong Thiên Lô Tông, mỗi tháng được phân cho một khối linh thạch hạ phẩm. Trần Kiểm không nỡ dùng, tích góp vài khối, đợi có kỳ nghỉ hai năm về nhà một lần, gửi về bồi dưỡng phụ mẫu.
Mỗi tháng chỉ có một ngày nghỉ, đường về cũng mất mấy chục ngày, nên hắn gom ngày nghỉ lại, hai năm mới về một lần. Ở nhà không được mấy ngày đã phải quay lại tông môn.