Chương 15: Linh phù

Hơn nữa, tu vi Trần Kiểm càng cao, tốc độ sinh trưởng linh thảo trong Tiên Linh Phủ càng nhanh, niên hạn có thể nâng lên cao hơn. Nhưng hiện giờ họ chỉ dám gieo linh thảo trăm năm trở xuống, bởi nếu niên hạn quá lâu, với tu vi bây giờ, đem bán không ổn.

"Xong rồi, chúng ta đi thôi." Nguyên Liên cẩn thận phân loại linh thảo, nhét hết vào túi trữ vật, thu dọn đâu vào đấy, rồi thoắt cái rời khỏi Tiên Linh Phủ.

Trần Kiểm gật đầu, khẽ quét tay bên hông, lòng bàn tay liền hiện ra một con thuyền nhỏ. Sau năm năm tích góp, hắn rốt cuộc cũng mua nổi một kiện pháp khí phi hành.

Năm xưa hắn ngưỡng mộ Triệu sư huynh có pháp khí phi hành, nay hắn cũng gom đủ linh thạch, sở hữu một kiện pháp khí phi hành trung phẩm.

Dù cấp bậc vẫn kém một chút, giá linh thạch cũng ít đi nhiều, nhưng lúc mua được, trong lòng hắn vui sướиɠ vô cùng.

Điều đó có nghĩa, hắn lại thêm một con đường giữ mạng.

Hai người lên thuyền, khi đi ngang qua nhà Trưởng trấn, Trần Kiểm ghé lại thông báo một tiếng: lần này ra ngoài khoảng hơn một tháng, nhờ Trưởng trấn chăm sóc kỹ lưỡng đám Tức Nguyệt đằng đang trong kỳ sinh trưởng, chờ hắn về sẽ đích thân kiểm tra.

Bởi vì lần này muốn bán Tức Nguyệt đằng, nên họ không thể ở lại trong phạm vi quản lý của Thiên Lô Tông mà bán. Bị phát hiện thì không hay.

Tuy ngoài Thiên Lô Tông cũng có môn phái hoặc gia tộc trồng Tức Nguyệt đằng, nhưng trong phạm vi tông môn này, loại linh thảo ấy trên thị trường vô cùng hiếm. Ngoài trấn Phong Hương, còn có vài nơi thích hợp gieo trồng Nguyệt Quang Thảo cũng trồng Tức Nguyệt đằng, song vẫn cung không đủ cầu.

May mắn là Tức Quốc nằm ở biên giới thế lực Thiên Lô Tông, bên cạnh là Mục Quốc, chư quốc phụ thuộc vào Linh Nguyệt Môn, nên đem bán tại chợ tu sĩ bên đó là lựa chọn tốt nhất.

Nguyên Liên không khỏi bội phục sự tính toán sâu xa của Trần Kiểm, ngay khi nhận nhiệm vụ đã cân nhắc cả điều này.

Đầu óc Kiểm ca quả nhiên lợi hại, so với cậu, một trẻ vị thành niên thì thông minh hơn nhiều.

Tức Nguyệt đằng là dược liệu luyện chế đan dược thông dụng cho tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, nên trên thị trường cực kỳ được ưa chuộng. Bởi giới tu chân phần nhiều là tu sĩ hạ tầng, nhu cầu về đan dược vô cùng lớn.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Thiên Lô Tông, một môn phái trung đẳng có địa vị vượt trội.

Tu vi hai người không cao, pháp khí trên người chẳng nhiều, chỉ mới Luyện Khí trung kỳ, không nên tùy tiện xông pha, sợ gặp phải tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong, hóa thành tự dâng đồ. Vì vậy phần lớn họ đi đường ban đêm, ban ngày chỉ phi hành vài canh giờ rồi nghỉ ngơi.

Dọc đường, gặp tu sĩ Luyện Khí bất kể cảnh giới nào, họ đều tránh đi, mà đối phương cũng thế.

Bởi trong giới tu chân, chuyện gϊếŧ người đoạt bảo vốn quá bình thường. Nhiều tu sĩ cao giai giỏi giấu hơi thở, giả làm hạ giai để nhử người ta ra tay, từ đó câu cá đoạt tài.

Nếu không phải Nguyên Liên và Trần Kiểm đã ký Huyết Khế, họ cũng chẳng thể tin nhau đến mức này. Đương nhiên, chịu thiệt là Nguyên Liên, bởi nếu Trần Kiểm chết, cậu cũng sẽ chết theo. Còn nếu cậu chết, Trần Kiểm chỉ bị thương nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng.

Ai bảo khi vừa hóa thành hình người, cậu đã ở ngay trong Tiên Linh Phủ. Nếu không ký Huyết Khế, với tính tình trời sinh đa nghi, lạnh lùng của Trần Kiểm, lại thêm bí mật về Tiên Linh Phủ không thể lộ ra, chắc chắn hắn sẽ diệt trừ cậu.

Thế nhưng Trần Kiểm đối đãi với cậu rất tốt. Dù đã ký loại khế ước gần như nô bộc này, hắn cũng chưa bao giờ thật sự coi cậu là nô bộc.

Sống chung hơn năm năm, Nguyên Liên chưa từng để tâm đến Huyết Khế, huống hồ Trần Kiểm chưa từng dựa vào nó để hành hạ cậu.

Từ khi xuyên qua đến nay, Nguyên Liên đã hiểu nhiều thường thức ở giới tu chân, biết rõ ký Huyết Khế thì chủ nhân có thể làm gì cũng được với nô bộc.

Chỉ riêng tra tấn bằng thần thức thôi cũng đủ khiến nô bộc sống dở chết dở.

"Kiểm ca, sắp tới chưa?" Nguyên Liên đứng trên thuyền ngó nghiêng. Vì từng đến chợ tu sĩ này một lần nên thấy cảnh vật phía trước có chút quen, cậu liền lên tiếng làm phiền Trần Kiểm đang điều khiển linh thuyền.

Trần Kiểm khẽ ừ, không quay đầu lại.

Đúng là nam nhân ít nói.

Nguyên Liên cảm khái một tiếng. Mỗi lần cũng là cậu chủ động bắt chuyện, đôi khi còn bị Trần Kiểm dạy dỗ rằng phải chịu được cô tịch, giữ tâm an tĩnh mà tu luyện làm việc.

Có điều, lời nói ấy với cậu thì gió vào tai trái ra tai phải. Cậu vốn chẳng có phiền não tu luyện gì, tư chất lại tốt đến mức dọa người. Nếu thực sự dốc lòng, giờ đã Luyện Khí đỉnh phong rồi.

Nhưng trước đây cậu từng mơ hồ cảm nhận rằng, tu vi không nên vượt quá Trần Kiểm, tựa hồ bị quy tắc thiên địa hạn chế, nên Nguyên Liên vẫn thường tu luyện dở chừng.

Tinh lực chủ yếu dồn vào nghề phụ.

Như vẽ phù, trồng trọt... Mấy năm gần đây, cậu còn bắt đầu học luyện đan.

Trần Kiểm cũng ủng hộ cậu chuyên tâm vào mấy nghề phụ này. Ai bảo tư chất cậu tốt quá, phí chút thời gian cũng chẳng sao.

Hơn nữa, khi Nguyên Liên thành thạo linh phù, luyện đan, thì trợ giúp cho hắn cũng không nhỏ.

Chỉ là trước đó tiêu hao vật liệu không ít. Thêm việc mua đan dược, pháp khí, nên tình hình tài chính của hai người hiện tại miễn cưỡng mới cân bằng chi thu.

Linh phù hệ Mộc do Nguyên Liên vẽ có tỉ lệ thành công khá cao. Lần này ra ngoài, cậu cũng mang theo cả đống, định bán lấy ít linh thạch bù vào.