Bầu trời trong xanh, phía dưới là một khoảng ruộng lúa tươi tốt, lá mạ xanh rờn, vẫn chưa trổ bông. Cách đó không xa có một ao sen, nhưng sen này lại có chút khác biệt: rễ và thân đều bạc trắng, chứng tỏ nó không phải giống sen hồng bình thường.
Trần Kiểm vừa bước vào không gian, như thường lệ liền đi xem ao sen của mình. Loại sen trong ao gọi là Ngân Mộc Liên. Thế nhưng ngay giữa đám Ngân Mộc Liên đang vươn cao ấy, lại mọc ra một đóa sen nhỏ toàn thân xanh biếc, nụ hoa như được tạc bằng ngọc lục bảo, bên cạnh còn mọc kèm hai lá sen non, to bằng bàn tay. Chúng bị che khuất dưới tán của cây sen bạc lớn nhất, nếu không nhìn kỹ thì khó phát hiện ra.
Trần Kiểm vốn không biết lai lịch của đóa sen nhỏ này, ngay cả tên cũng chẳng rõ, đành tạm gọi nó là "Lục Liên". Thoạt nhìn Lục Liên đã khác hẳn giống sen bình thường.
Không biết hạt giống sinh ra Lục Liên từ đâu tới. Hắn nhớ là mình từng lấy hạt giống Ngân Mộc Liên trong tông môn, nhưng vì muốn gieo cho đủ ao sen nên mua thêm ít hạt giống từ bên ngoài về. Chẳng lẽ hạt giống này lại lẫn vào trong đó?
Xem hình dáng khác biệt của nó, e là phẩm cấp còn cao hơn cả Ngân Mộc Liên. Tiếc là kiến thức hắn nông cạn, không nhận ra được là giống gì.
"Trước mắt cứ dưỡng cho tốt đã, đợi khi nào nở hoa thì đến Thương Lâu dò hỏi xem là loại sen nào."
Nơi đây chính là Tiên Phủ tùy thân của hắn. Từ ngày nhặt được khối ngọc bội cũ nát, mở ra Tiên Phủ này, Trần Kiểm đã dựa vào năng lực huyền diệu trong đó để thúc đẩy linh thảo, nhờ vậy mà những ngày làm đệ tử tạp dịch cũng đỡ nhọc nhằn hơn.
Khi tra cứu ở Tàng Thư Các, hắn mới biết: từ thời thượng cổ từng có một vị đại năng sở hữu Tiên Phủ. Trong sách nói rằng y vô tình tiết lộ thông tin về Tiên Phủ, nhờ vậy hậu thế mới biết mà ghi chép lại. Còn tung tích của vị đại năng kia, từ đó cũng biệt tăm.
Thiên Lô Tông là tông môn chuyên về luyện đan, rất coi trọng việc gieo trồng linh thảo, nên hạt giống không hề hiếm. Là đệ tử tạp dịch, hắn len lén giữ lại vài hạt giống cũng chẳng ai để ý.
Có Tiên Phủ, hắn có thể trồng linh thảo đổi lấy linh thạch. Nhưng muốn duy trì Tiên Phủ vận hành phải có linh khí. Vì vậy, một phần linh thạch kiếm được hắn đều đặt trong Tiên Phủ, may là số lượng không nhiều. Hoặc cũng có thể dùng linh lực truyền vào ngọc bội thay thế.
Thường thì hắn chọn cách sau. Tiên Phủ chẳng khác nào "ăn cỏ, tiết sữa" nhờ vậy, linh thảo sinh trưởng nhanh gấp đôi so với bên ngoài. Trần Kiểm tin rằng đó vẫn chưa phải là cực hạn của Tiên Phủ, nhưng cần thêm thời gian để thử nghiệm.
Dù có thể thúc đẩy linh thảo, nhưng chi phí tu luyện thường ngày của hắn cũng hao tốn không ít linh thạch cùng đan dược. Cho tới nay, số linh thạch đan dược nhờ bán linh thảo đổi được cũng chỉ vừa đủ dùng. Hắn vẫn canh cánh trong lòng: làm sao để kiếm thêm nhiều linh thạch hơn?