Chương 11: Thỏa Thuận Là Gì!

Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé

1. Yêu Kẻ Bắt Cóc

2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.

3. Người Đẹp Và Quái Vật

4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm

5. Vật Hiến Tế

6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu

7. Kẻ Săn Và Con Mồi

8. Ép Hôn Nàng Hầu

9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.

10. Cướp Biển Vùng Caribige

***

“…Tôi, tôi nghĩ có chút hiểu lầm. Tôi không phải là người đánh vào đầu anh ta, tôi không làm chuyện đó." Cô nói, nước mắt chảy dài trên má trong khi miệng thì tiếp tục năn nỉ: “Anh trai anh đang cố chôn sống ai đó...”

“Có chuyện gì liên quan tới với việc anh ấy chôn cất ai đó sao?” Người đàn ông hỏi khi anh ta ném tàn thuốc lá sang một bên và tiếp tục và anh ta rõ ràng đã nổi điên khi bị ngắt lời. Người đàn ông đeo kính gọng bạc lạnh lẽo trông như anh ta ở độ tuổi cuối ba mươi hoặc đầu bốn mươi. Khuôn mặt anh ta mịn màng không một nếp nhăn. Khuôn mặt anh ta không có chút ấm áp nào.

“Không phải tôi, mà là...là người khác. Người đàn ông đang bị chôn đột nhiên đập anh ta bằng một hòn đá. Không phải tôi là người đẩy anh ta xuống. Thật đấy. Những gì tôi làm là để tự vệ, nhưng…” Những lời nói thoát ra khỏi miệng cô cố gắng thuyết phục anh. Đây là điều duy nhất cô có thể làm để ngăn mình khỏi suy sụp.

“Em trai tôi có đôi tai rất thính.” Người đàn ông tỏ vẻ hoài nghi, “Nó không ngốc nghếch và cũng không điếc đến mức không thể tránh được một gã đang muốn tấn công nó từ phía sau.”

“N-nhưng…” Lee-yeon không biết phải làm gì. Cô có thể cảm thấy mạng sống của mình sẽ đi đến hồi kết thúc nếu cô không thuyết phục được anh ta. Không có nhân chứng hoặc bằng chứng nào chứng minh rằng cô không có liên quan gì tới việc của anh trai anh ta cả.

Cô muốn biết mình đang ở đâu và người này là ai nhưng lúc đó tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là: "Mình cần phải thoát khỏi đây một cách an toàn."

Những tiếng ầm ầm liên tục phát ra từ trống khiến Lee-yeon càng sợ hơn.

“Vậy thì, cô là đồng phạm của anh ta sao? Đồng phạm của kẻ đã đánh anh trai tôi?” Người đàn ông hỏi.

"Cái-Cái gì? Ý anh là đồng phạm sao! Tôi thậm chí còn không biết anh ta!" Cô trả lời. Người đàn ông thờ ơ với lời thanh minh của cô. Cô cảm thấy như cuộc sống của mình đang tuột khỏi tay mình, nhưng người đàn ông này lại thoải mái như thể đây chỉ là một cuộc đặt chỗ ăn tối.

“Vậy thì, Lee-yeon. Tôi không quan tâm cô là ai.”

Anh vừa nói vừa hạ người xuống ngang tầm với cô và nhìn thẳng vào mắt cô.

“Là người chứng kiến

anh trai mình rơi vào tình trạng hôn mê, tôi thực sự hy vọng có thể khiến ai đó trả tiền cho viện phí của anh trai tôi. Chỉ vậy thôi!”

"Hôn mê. Kẻ gϊếŧ người đã hôn mê sao?"

"Có phải cô là người đã phang hắn bằng đá hay không, với tôi mà nói, cũng không quan trọng. Thay vào đó, chúng ta hãy thỏa thuận một chuyện cô thấy thế nào? Nếu cô đủ sáng suốt, cô sẽ an toàn rời khỏi nơi này." Hắn cười khẩy nói.

"Một thỏa thuận?" Cô hỏi, không chắc chắn về những gì mình nghe được.