Lửa giận bốc lên, Hạ Vụ mở cửa hàng ứng dụng, tải xuống một APP ghép đôi hẹn hò.
Chỉ là khi đăng ký, cô lại dừng lại. Cô rất muốn từ bỏ Du Diên Thần, tìm một người đàn ông hiểu chuyện khác, nhưng lại có quá nhiều rủi ro không lường trước được.
Chưa kể đến sự chênh lệch về thể chất và sức mạnh giữa nam và nữ, cho dù bọn cô có hẹn nhau ở một khách sạn xa lạ, không biết đối phương là ai, thì cô cũng không thể cứ luôn che mặt được.
Mà nếu không che mặt, đối phương sớm muộn gì cũng sẽ biết cô là ai thôi.
Đây là lần đầu tiên Hạ Vụ đặt câu hỏi về công việc mà mình đã chọn. Nhưng cũng đã thi đại học xong xuôi, cũng đã ký hợp đồng với công ty rồi, không thể vì vấn đề thể chất này mà thay đổi kế hoạch nghề nghiệp trong tương lai của cô được.
Hơn nữa, cô thực sự thích làm diễn viên, thích cảm giác khi diễn xuất.
Nghĩ tới nghĩ lui, tìm Du Diên Thần thì ít phiền phức hơn nhiều. Vì cái chân mà anh không thích tiếp xúc với đám đông, vì ghét giao tiếp với người khác nên khi ra ngoài đều đội mũ và đeo khẩu trang.
Sau khi tiếp xúc một tuần, cô cảm thấy nhân phẩm anh cũng được lắm. Cả người anh cứ uể oải như mất hồn, nhìn cái gì cũng không thèm quan tâm, không giống người sẽ khoe khoang trên mạng rằng mình đã ngủ với một diễn viên.
Nhưng làm sao để ăn được anh bây giờ!
Hạ Vụ nằm trên giường nghĩ mãi đến lúc buồn ngủ luôn, mà việc cô không trả lời tin nhắn trong một hồi lâu như vậy, dường như đã khiến Du Diên Thần hiểu chuyện hơn một chút.
Khi đang nửa tỉnh nửa mê, Hạ Vụ nghe thấy tiếng động, mới nheo mắt nhìn điện thoại.
Du: [Dự báo thời tiết có mưa, ngày mai tôi không ra ngoài.]
Du: [Muốn đến nhà tôi chơi game không?]
Hả?
Bộ não đang như hồ nhão vì buồn ngủ của Hạ Vụ phải xoay chuyển mấy vòng mới hiểu được tin nhắn này.
Du Diên Thần đang mời cô đến nhà anh chơi game?
Vậy nên anh bảo cô rụt rè một chút là để anh chủ động tấn công hả?
Hạ Vụ không có hứng thú với game, nhưng lại rất mong chờ lời mời của Du Diên Thần.
Hạ Vụ: [Muốn!]
Du: [Kích động thế cơ à?]
Hạ Vụ: [Không kích động.]
Hạ Vụ: [Em phải rụt rè một chút.]
Ha.
Nhìn thấy tin nhắn này, Du Diên Thần nhếch môi cười, hy vọng ngày mai cô thật sự có thể rụt rè được như lời cô nói.
Du: [Ngủ đi.]
Hạ Vụ trả lời bằng một hình động hôn gió kiểu hoạt hình.
Du Diên Thần đã thoát khỏi khung chat cũng mở lại để nhìn một cái, trên khung chat của cô hiển thị một hình động hôn gió kiểu hoạt hình.
Anh bảo cô đi ngủ, cô không trả lời chúc ngủ ngon mà trả lời hôn hôn, là sợ người khác không biết tâm tư của cô đấy à.
*
Sáng sớm thức dậy, Hạ Vụ lập tức lấy điện thoại ra xem, phát hiện lời mời của Du Diên Thần không phải là do cô nằm mơ, mà anh thật sự đã gửi tin nhắn cho cô. Lúc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ngủ sớm nên cũng dậy sớm luôn.
Hạ Vụ đi phòng tập múa để làm bài tập kéo giãn hàng ngày trước, sau đó, khi làm bữa sáng thì nhắn tin hỏi Du Diên Thần xem anh có muốn ăn hay không.
Không nhận được hồi âm của anh, đoán rằng anh vẫn chưa dậy, sau khi ăn xong bữa sáng, Hạ Vụ tiếp tục làm việc của mình.
Cô mở bài tập mà giáo viên dạy thoại của công ty giao cho cô ra làm. Sau khi hoàn thành bài tập hàng ngày, đầu óc cô bắt đầu suy nghĩ miên man. Đầu tiên là nghĩ đến chuyện Du Diên Thần sẽ chơi game gì với cô đây, sau đó lại nghĩ đến bàn tay với các khớp xương rõ ràng, trông cực kỳ đàn ông của Du Diên Thần.
Sau đó thì, cơ thể lại bắt đầu nóng lên.