Chương 6



Tuy rằng thư tình và quà tặng nhận được nhét cứng cả ngăn kéo, nhưng cô lại không có chút mong đợi nào về tình yêu cả, đặc biệt là sau khi cơ thể cô bắt đầu dần dần mất khống chế. Cơ thể cô muốn, nhưng về mặt tư tưởng thì cô lại cảm thấy quan hệ nam nữ thật ghê tởm.

Cho nên đến nay cô vẫn chưa từng yêu đương, cũng chưa từng chủ động theo đuổi ai.

Nhưng mà, cái kiểu như cô đối với Du Diên Thần thì cũng không thể coi là yêu đương nghiêm túc được.

Cô không muốn có quan hệ yêu đường, chỉ muốn một người bạn tình an toàn và lâu dài thôi.

Nhưng phải mở lời thế nào đây?

Hạ Vụ click mở phần câu hỏi mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay - làm thế nào để đề nghị quan hệ với người khác giới?

Bên trong đó có đủ loại câu trả lời, cô thích nhất là câu thứ ba trong số những cậu trả lời được đánh giá cao nhất: Chỉ cần đàng gái đủ xinh đẹp thì chỉ cần một ánh mắt là đàn ông đã hiểu rồi.

Vậy là vì cô không đủ xinh đẹp trong mắt Du Diên Thần ư?

Tức là không chỉ chân, mà mắt anh cũng có vấn đề rất lớn luôn đó.

Du: [?]

Hạ Vụ còn chưa nghĩ ra câu mở đầu tốt nhất thì âm thanh thông báo của WeChat đã vang lên, Du Diên Thần đã gửi tin nhắn cho cô trước rồi.

Nhìn chằm chằm vào dấu chấm hỏi kia, Hạ Vụ khó hiểu mà trả lời lại bằng một dấu chấm hỏi.

Hạ Vụ: [?]

Du: [Không phải cô muốn giải thích cho tôi về cái thiên thần gì gì đó à.]

Hạ Vụ: [À.]

Hạ Vụ: [Em quên mất.]

Du: [.]

Cảm nhận được sự cạn lời của Du Diên Thần ở đầu bên kia điện thoại, Hạ Vụ lại gõ một đống lời giải thích, nhưng trước khi gửi qua cho anh, cô lại xóa hết chúng đi.

Sau khi nhắc đến tay thiên thần, cô cảm thấy nếu giải thích trực tiếp thì quá trần trụi, nên đã xin WeChat của Du Diên Thần, nói là muốn giải thích qua mạng cho anh.

Nhưng bây giờ, cô lại cảm thấy không có gì để giải thích cả. Tay thiên thần là dùng tay để khiến cho người tàn tật được vui sướиɠ, thuần túy là kiểu phục vụ thôi. Nhưng mục đích của cô không phải là để người khác vui sướиɠ, mà là để cô có thể vui sướиɠ.

Nếu giải thích xong mà anh hiểu lầm thì sao.

Đầu ngón tay gõ gõ vào vỏ ngoài điện thoại, Hạ Vụ lại quay lại xem mấy câu trả lời được đánh giá cao nhất của câu hỏi kia. Tầm mắt cô chủ yếu là tập trung vào câu thứ hai.

Nghĩ đến lịch trình công việc mà cô phải đối mặt sau này và cả chuyện sau một tháng nữa – đến ngày khai giảng là cô sẽ đến trường đi học rồi, sẽ phải gặp vô số nam sinh đã thông qua kỳ thi nghệ thuật, Hạ Vụ lại nghiến răng mà soạn tin nhắn.

Hạ Vụ: [Em vừa tắm xong, trên người ướt nhẹp luôn.]

Tin nhắn được gửi đi, chưa đến nửa giây sau, trên khung chat của chữ Du đã biến thành “đối phương đang nhập tin nhắn”.

Hạ Vụ nín thở.

Du: [Đi tìm khăn tắm.]

Hạ Vụ: [Không muốn dùng khăn tắm mà~]

Lần này Du Diên Thần trả lời hơi lâu, Hạ Vụ còn tưởng anh lười để ý đến cô nữa chứ. Màn hình tối đen sáng lên, tin nhắn của anh hiện ra.

Du: [Hạ Vụ, rụt rè một chút.]

Hạ Vụ: "…"

A a a a a!

Đồ khốn, sao anh khó tán dữ vậy!

Gào thét rồi đá luôn cái chăn xuống giường, Hạ Vụ thật sự muốn khóc một trận quá đi. Nếu không phải vì cái cơ thể chả ra làm sao này, thì việc gì cô phải chịu khổ như vậy cơ chứ.

Đàn ông thối, đàn ông thối!