Tuy rằng nhìn vào mắt Du Diên Thần cũng đủ biết là trông anh sẽ không xấu rồi, nhưng khuôn mặt dưới lớp khẩu trang của anh thật sự là quá mức tuấn tú.
Dưới đôi mắt lười biếng lãnh đạm là chiếc mũi cao thẳng và đôi môi cong lên - thoạt nhìn rất thích hợp để hôn. Đường xương hàm của anh nhìn như trong truyện tranh, trên chiếc cổ thon dài trắng nõn còn có một nốt ruồi đỏ trông rất mê người nữa.
Nghĩ đến đây, Hạ Vụ nghiêng mắt nhìn cổ Du Diên Thần, nghĩ đến lần đầu tiên mà cô chú ý đến cổ anh.
Yết hầu anh hoạt động, và cả nốt ruồi đỏ khiến cô chảy nước miếng, điên cuồng muốn liếʍ nó nữa.
Sau một tuần, tốc độ tiết nước miếng của cô không hề giảm bớt mà còn ngày càng nghiêm trọng hơn.
Cơ thể nóng ran, lại một vùng đại dương mênh mông.
Cảm nhận được các cơ quan trong cơ thể lại đang không ngừng nóng lên, Hạ Vụ nín thở, cố gắng dùng cách này để cách ly khỏi mùi hương trên người Du Diên Thần. Cô cố gắng để bản thân mình bình tĩnh lại một chút.
Nói đến mùi hương, trong khoảng thời gian này, cô cảm thấy mũi mình như bị tiến hóa ngược rồi. Khiến cô có thể ngửi thấy mùi của người khác giới.
Đại khái chính là cái mà người ta thường gọi là hormone nam tính ấy.
Một loại mùi hương quyến rũ, khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập nhanh, hai chân mềm nhũn. Khiến cô chỉ muốn chạm vào đối phương, rồi bị đối phương chạm vào.
Vì điều này mà cô không dám đến quá gần người khác giới.
Mà điều duy nhất đáng tin cậy của cơ thể cô là nó vẫn còn chút gu thẩm mĩ. Chỉ khi nhìn thấy người đẹp trai thì cơ thể cô mới bị mất khống chế, chứ đối mặt với đàn ông bình thường thì nó vẫn ở trạng thái có thể kiểm soát được.
Cô chọn Du Diên Thần, ngoài nguyên nhân là anh đủ đẹp trai, còn có một nguyên nhân khác nữa. Vì anh là người tàn tật.
Một người tàn tật giàu có.
Hạ Vụ nhìn về phía đôi chân của Du Diên Thần đang được phủ bởi chiếc thảm phiên bản giới hạn của một nhãn hiệu xa xỉ. Nếu tìm một người đàn ông đẹp trai có thân thể hoàn hảo, bệnh tật của cô rất có thể sẽ khiến cô nằm ở chiếu dưới trong mối quan hệ của hai người. Cộng thêm sự khác biệt về hình thể và sức mạnh giữa nam và nữ, khiến cô có nguy cơ bị người ta thao túng.
Nhưng nếu là Du Diên Thần thì lại khác. Anh có tiền nên sẽ không thèm để ý đến chút gia sản ít ỏi của cô, cũng sẽ càng để tâm đến thể diện của mình hơn.
Hơn nữa, chân anh không thể cử động, chắc chắn không thể ức hϊếp cô khi "hành sự" đâu ha.
Nếu làm cùng anh, thì anh chính là công cụ mà cô có thể
điều khiển.
"Tôi lạnh rồi."
Một lúc Lâu không nghe thấy tiếng của Hạ Vụ, Du Diên Thần có chút nhàm chán mà điều khiển xe lăn, để xe trượt về phía sau.
"Để em giúp anh chắn gió."
Hạ Vụ nhanh chóng đuổi theo, bước chân lảo đảo, cả người áp lên phía sau lưng ghế của xe lăn.
Đây không phải là lần đầu tiên sau gáy anh cảm nhận được sự mềm mại đó, hương thơm kia cứ vương vấn nơi chóp mũi vẫn khiến toàn thân Du Diên Thần nóng lên. Anh không nhịn được mà chửi thề trong lòng.
Cô không thể đổi chiêu thức nào thuần khiết hơn sao.
Đổi thành kiểu mà anh có thể thành thạo ứng phó, kiểu tình yêu thuần khiết từng chút từng chút một ấy.
Lần tiếp xúc cơ thể này không phải là do Hạ Vụ cố ý, nhưng sau khi chạm vào, Hạ Vụ lại không hề muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra.
Thật sự muốn… Thật sự muốn ăn anh luôn quá.