Chương 2



Chiếc xe lăn trượt về phía trước, Hạ Vụ vội vàng đuổi theo: "Anh không hỏi là em vừa xem bói ra cái gì sao?"

"Không cần cô nói thì tôi cũng biết cả rồi." Du Diên Thần khẽ cười nhạt một tiếng.

"Sao anh lại biết được?"

Hạ Vụ chớp chớp mắt, cô biết thái độ của anh như thế này thì chắc chắn sẽ không nói ra được lời hay ho gì. Nhưng cô cũng sợ là nếu mình không tiếp lời, thì đề tài của hai người sẽ cứ thế này mà dừng lại mất, mối quan hệ cũng không có chút tiến triển nào luôn.

Xe lăn dừng lại bên hồ, Du Diên Thần dựa vào trên gối tựa, lười biếng nhìn những con thiên nga đen không sợ người đang vừa mổ côn trùng ở bên hồ, vừa vỗ cánh về phía anh.

"Gần đây tôi gặp vận đào hoa, người theo đuổi lại còn là một “cây si” nữa."

Lời này vừa dứt, mãi một lúc sau cũng không nghe thấy tiếng đáp lại của Hạ Vụ. Du Diên Thần kéo khẩu trang xuống, ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.

Rồi phát hiện ra là cô đang nhìn mặt hồ đến ngây người.

Đây là da mặt mỏng, bị lời nói của anh làm tổn thương rồi à?

Du Diên Thần nhíu mày, anh không nghĩ là da mặt cô sẽ mỏng đến mức này đâu.

Hơn nữa, anh nói cô là “cây si” thì cũng đâu có oan cho cô.

Anh mới chuyển đến đây không lâu, khi đi dạo cũng đã chú ý đến cô rồi. Thấy cô không có ý định giao thiệp với mình, anh cũng lười giả vờ tốt bụng mà nói ra một đống lời khách sáo để quân tâm đến em gái của bạn bè.

Khi hai người họ gặp nhau, ngay cả ánh mắt cũng không thèm cho đối phương nữa mà.

Mọi thứ chỉ mới thay đổi vào một tuần trước thôi.

Cũng không biết là tại sao cô em gái hàng xóm này của anh lại đột nhiên bị sức hút không thể cưỡng lại của anh hấp dẫn... Hay là trước đó đều đang giả vờ rụt rè để rồi hoàn toàn bùng nổ sau khi kìm nén suốt quãng thời gian qua... Bỗng dưng cô trở nên vô cùng nhiệt tình, lại còn chủ động bắt chuyện với anh nữa chứ.

Lúc đầu, thấy cô không giỏi giao tiếp nhưng vẫn cố gắng tìm đề tài để nói chuyện với mình, anh chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa thú vị. Nhưng không được hai ngày, cô lại bắt đầu động tay động chân với, anh cũng đã hiểu ý tứ của cô rồi.

Cô em gái xinh đẹp vô hại này rất có hứng thú với anh, sau khi để mắt đến anh thì không biết học được ở đâu cái cách theo đuổi không đáng tin cậy này nữa.

Lần đầu tiên bị cô sờ tới sờ lui, anh còn tưởng là mình nghĩ nhiều.

Mãi cho đến khi cô vụng về mà giả vờ ngã vào đùi anh rồi ngồi đó một lúc lâu, còn nói muốn giúp anh đẩy xe lăn. Sau đó, thân thể cô dán chặt vào lưng ghế xe lăn, khiến cho gáy anh cảm nhận được sự mềm mại không nên có…

Đây không phải là “cây si” thì là cái gì?

Du Diên Thần nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, khi anh phát hiện gáy mình chạm vào thứ không nên chạm, rồi dùng vẻ mặt khó coi mà bảo Hạ Vụ giữ khoảng cách với mình… Lúc đó Hạ Vụ vẫn tỏ ra vô tội, nhưng dáng vẻ thì chột dạ lắm.

Vốn tưởng rằng sau ngày hôm qua, cô sẽ tém tém lại một chút, ai ngờ hôm nay cô lại bắt đầu đòi sưởi ấm tay cho anh luôn rồi.

Sức hấp dẫn của anh đối với cô rốt cuộc là lớn đến mức nào?

Cô rốt cuộc muốn chạm vào anh đến mức nào cơ chứ?

Đối với sự theo đuổi của cô, lúc đầu anh còn cảm thấy rất kỳ quái. Anh và anh họ của cô có quan hệ cũng tạm được, anh còn từng nhìn thấy cô ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh họ lúc cô mười ba – mười bốn tuổi nữa kìa. Khi đó, cô gặp ai cũng ngẩng đầu cười ngọt ngào cả.