Chương 17

Trong lúc anh thu thêm chút lãi, cũng không nghe thấy Hạ Vụ phát ra bất kỳ âm thanh cự tuyệt nào, chỉ nghe thấy hơi thở của cô càng lúc càng dồn dập.

Khoảng cách đã được kéo dãn nhưng cô vẫn chưa thể hoàn hồn lại được, hốc mắt mông lung, giống như quả cà chua chín rục đến mức sắp biến thành một vũng nước luôn rồi.

Du Diên Thần nhếch môi tươi như màu máu, cười khẩy một tiếng: "Khả năng chịu đựng của em chỉ có vậy mà còn dám trêu chọc tôi?"

Sao lại không thể trêu chọc anh chứ?

Không phải là khả năng chịu đựng của cô kém, mà chỉ là cô dễ đỏ mặt thôi.

Hạ Vụ hoàn hồn nắm lấy ống tay áo Du Diên Thần, giữ lại cơ thể đang muốn rút lui của anh: "Em cũng là người rất coi trọng sự công bằng."

"Hửm?"

"Buổi sáng hôm nay em không hôn anh lâu như vậy, bây giờ anh phải bù lại cho em."

Du Diên Thần vốn muốn tránh khỏi khuôn mặt đang sáp lại gần của cô, nhưng thấy nhóc cà chua đỏ này càng ngày càng áp sát, anh cũng không giãy giụa nữa, mà chỉ nhắm mắt lại.

Xin hỏi ai có thể từ chối một nhóc cà chua đáng yêu xinh đẹp, lại còn bị anh hôn đến mức đôi mắt ngập nước cơ chứ.

Dù sao thì anh cũng không thể.

Sự tiếp xúc của đôi môi khiến Hạ Vụ vừa tê dại vừa mềm nhũn cả ra. Mặc dù cô là người chủ động, nhưng vừa mới hôn lên là cô đã nhũn cả người luôn rồi, không thể tiếp tục dẫn dắt tiết tấu được nữa. Cô chỉ có thể dùng đầu lưỡi không ngừng mà liếʍ láp đôi môi của Du Diên Thần thôi.

Giống như một con rắn nhỏ thò đầu ra khỏi quả cà chua đỏ, không ngừng thè lưỡi rắn.

Du Diên Thần bị cô trêu chọc đến đầu óc choáng váng, cho rằng cứ mài mòn như vậy, không phải cô không thỏa mãn khó chịu, mà là anh bị hành hạ.

Anh nắm chặt gáy cô, hai người hôn nhau thật sâu.

Hôn lên đôi môi bỏng rát, mυ"ŧ lấy lưỡi rắn, sự chạm môi vụng về của hai người khiến nụ hôn đầu của họ có vẻ ngượng ngùng, nhưng rõ ràng cả hai đều không quan tâm đến điều này, mà cố gắng chiếm lấy hơi ấm của đối phương.

Ở trên người Hạ Vụ, Du Diên Thần đã có một sự giải thích trực quan về từ "mèo tham ăn".

Nhận thấy cô vì hưng phấn mà quên thở, anh dừng lại, nới lỏng khoảng cách, nhưng so với việc điều hòa hơi thở, trong mắt cô chỉ có anh.

Cô nắm chặt lấy tay áo anh, đuổi theo đôi môi anh mà không ngừng mổ.

Dính nhớp chết đi được.

Du Diên Thần lười biếng tựa vào gối tựa lưng ghế sofa, khóe miệng nhếch lên, mặc cho Hạ Vụ luyện tập kỹ năng hôn lên môi anh, nhận thấy nụ hôn của hai người dần thay đổi, anh mới giữ lấy môi cô.