Chương 9

Liễu lão đại vội hỏi: "Còn có món gì ngon hơn nữa?"

Liễu Thiên Kiêu mời cha ngồi vào bàn, rồi bưng ra một chén đậu hoa rượu nếp rắc đầy hoa quế vàng óng, vẻ mặt hệt như đang dâng bảo vật: "Cha, mau nếm thử, giải nhiệt lắm đấy!"

Đừng tưởng Liễu lão đại là người thô ráp, thật ra lại rất mê đồ ngọt. Vừa bỏ đậu hoa vào miệng, liền cười híp mắt, vui như mở cờ trong bụng: "Ngon! Tay nghề của Kiêu ca nhi nhà ta chẳng kém gì đầu bếp trên trấn!"

Liễu Thiên Kiêu cũng đắc ý: "Tất nhiên rồi. Đợi sau này chúng ta mua được cửa hàng thịt, cha thuê thêm người trông coi, con sẽ mở một sạp bán đồ ngọt ở cạnh đó, chắc chắn buôn bán phát đạt!"

Liễu lão đại bật cười ha hả: "Được! Vậy cha sẽ cố gắng thêm, năm nay phải mua bằng được cái cửa hàng ấy."

Liễu gia làm nghề bán thịt heo đã mấy năm nay. Nhờ con mắt tinh tường của Liễu lão đại, chuyên chọn được heo ngon, lại buôn bán thật thà, nên làm ăn luôn suôn sẻ. Đám người cũng bán thịt quanh vùng nhìn mà đỏ mắt, cho rằng cửa hàng này phong thủy tốt, nên ra sức tìm cách thuê lại.

May mà chủ nhà là người đàng hoàng, thấy Liễu lão đại biết quý trọng nhà cửa của mình, liền từ chối hết tất cả đám người kia.

Có điều, Liễu lão đại ngẫm đi nghĩ lại, thấy cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách hay, chi bằng gom tiền mua đứt luôn cửa hàng thì hơn, chỉ tiếc là trong tay vẫn chưa đủ bạc.

Những năm gần đây buôn bán mặc dù khấm khá, nhưng thời buổi yên ổn kéo dài, giá đất trên trấn cũng tăng vùn vụt. Cửa hàng mà họ đang thuê trước kia chỉ tám mươi lượng bạc là mua được, thì nay ít nhất cũng phải trăm lượng mới xong.

Liễu lão đại bán thịt mỗi tháng, trừ đi tiền thuê cửa hàng, có thể để dành được hơn một lượng bạc, lại tính cả chi tiêu trong nhà, mỗi năm tích cóp được mười lượng là không tệ rồi. Tính ra hơn mười năm nay, cộng cả vào được trăm lượng bạc, nhưng đã mua thêm hai mẫu ruộng tốt, sửa sang lại nhà cửa, rồi còn chi phí thuốc thang cho tiểu phụ của Liễu Thiên Kiêu, thì hiện tại trong nhà cũng chỉ còn khoảng sáu bảy chục lượng bạc là cùng.

Còn khoản tiền trợ cấp lúc xuất ngũ năm đó, thì cưới thê sinh tử cũng chẳng phải việc tiêu bạc ít, nhà tiểu phụ thân của Liễu Thiên Kiêu vốn tham lam, năm ấy đòi sính lễ rất cao, phu thê hai người phải cắn răng thắt lưng buộc bụng suốt mấy năm, mới chắt chiu đủ vốn mà dựng nên sạp thịt heo, bắt đầu làm ăn phát đạt.