Chương 8

Liễu Thiên Kiêu đành ngoan ngoãn lôi khăn tay sạch trong ngực áo ra, cẩn thận lau khô mặt mũi, sau đó mới kéo xe trở về nhà.

Hắn hoàn toàn không để ý rằng phía sau xe đã có thêm một bóng người từ lúc nào.



Quay cuồng cả buổi, đến giờ cơm cũng hơi gấp gáp. Liễu Thiên Kiêu về nhà sắp xếp lại đồ đạc xong, chỉ kịp dùng nước trong sân phơi nắng lau qua người, rồi vội vàng thay áo làm cơm.

Châm lửa trong nhà bếp, chờ nồi nóng lên, hắn cho đậu đỏ đã rửa sạch vào rang sơ đến khi có chút cháy xém, rồi múc ra để riêng, tránh lúc nấu không kịp chín nhừ.

Lại thêm nước vào nồi, chờ nước sôi thì đổ gạo đã vo vào, đậy nắp, thêm củi vào lửa, rồi đi cắt gan heo.

Chờ đến khi gạo trong nồi đã chín nửa, Liễu Thiên Kiêu mới dùng vá vớt ra, đổ vào nồi phía sau để hấp. Đến lúc ấy, hắn mới có thể thở nhẹ một hơi. Chỉ cần cơm đã chín, thì việc xào nấu món ăn cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

Nghĩ đến phụ thân mình đã đi đường xa trở về, hẳn là nóng nực vô cùng, hắn bèn lấy ra đậu hũ tươi mua từ sáng sớm, đổ thêm rượu nếp ngọt, rưới một ít sữa bò tươi lên trên, lại rắc thêm mấy cánh hoa quế phơi khô, rồi đặt cả vào giếng nước cho mát lạnh.

Đậu hũ mềm mịn, phối cùng rượu nếp thơm ngọt, lại có hương quế dìu dịu, ăn vào thanh mát sảng khoái, ngon đến mức không dừng lại được.

Chỉ tiếc rằng những nguyên liệu ấy, ở chốn thôn quê đều là đồ quý giá, chẳng mấy ai dám ăn thường xuyên. Cũng chỉ có phụ thân hắn, yêu chiều hài tử đến thế, mới nỡ bỏ ra cho hắn tùy ý chế biến.

Mà thật ra, một hài tử vừa ngoan ngoãn lại khéo tay như vậy, ai lại chẳng muốn cưng chiều?

Đúng lúc ấy, Liễu lão đại từ ngoài trở về, bụng đói cồn cào, mồ hôi nhễ nhại, vừa vào đến cổng đã thấy ca nhi nhà mình mình bưng chậu nước ấm đi ra, miệng cười tươi rói: "Cha, mau rửa mặt rồi vào ăn cơm ạ."

Trái tim của Liễu lão đại như muốn tan chảy. Người ta thường nói ca nhi nhà ông thô kệch, chứ ông thấy nó cười lên có đôi lúm đồng tiền, trông ngọt như đường mía.

"Hôm nay ăn món gì thế?"

Liễu Thiên Kiêu liền trả lời thực đơn: "Gan heo xào cay, dưa chuột trộn lạnh, thêm đọt khoai xào tỏi."

Liễu lão đại vừa nghe đến đây, nghĩ tới tay nghề nấu nướng của ca nhi thì nước miếng suýt trào ra ngoài: "Mau, dọn lên! Còn chờ cái gì nữa?"

Liễu Thiên Kiêu bật cười: "Cha vội gì, còn có món ngon hơn nữa kìa."