Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đồ Tể Hung Hãn, Vượng Phu Vô Địch

Chương 60

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vệ Văn Khang hơi chau mày. Dân quê tuy nghèo nhưng cũng giữ lễ, trừ khi là được mời đàng hoàng, chứ bình thường tuyệt không dễ gì ăn cơm ở nhà người khác. Nếu vào nhà người ta đúng bữa cơm, ắt là thất lễ.

"Không cần, ngươi ăn đi."

Liễu Thiên Kiêu liền bước lên kéo y lại ngồi vào bàn: "Khách khí gì chứ, ta còn chưa ăn sáng, chờ ngươi đấy."

Người trong thôn trừ khi đến vụ mùa, thường chỉ ăn hai bữa một ngày. Cơm sớm thường nấu sau khi làm đồng về, vào khoảng giờ Thìn; còn bữa chiều, tức bữa tối, thường vào giờ Thân hoặc giờ Dậu.

Nhà Liễu Thiên Kiêu là ngoại lệ, ăn ba bữa mỗi ngày. Chỉ là sáng nay hắn chẳng có tâm trạng, nên dứt khoát không ăn. Tất nhiên, vì muốn Vệ Văn Khang chịu ăn cơm ở nhà hắn cho nở mày nở mặt, nên Liễu Thiên Kiêu cố ý giấu đi sự thật ấy.

Vệ Văn Khang muốn đứng dậy rời đi: "Thật không cần, ta vừa mới ăn sáng xong."

Không ngờ sức tay của Liễu Thiên Kiêu lại mạnh như kìm sắt, ghì chặt y ngồi xuống ghế dài bên bàn ăn: "Ngươi không chịu ăn, chẳng phải là còn đang giận ta sao? Ta xin lỗi ngươi còn không được sao? Là ta thật sự cùng đường rồi, mới nghĩ ra cái kế ngu ngốc này. Ngươi cứ coi như đến nhà ta làm công, ta trả công cho ngươi, đợi sau này ta tìm được người thích hợp hơn, chúng ta sẽ hoà ly."

Vệ Văn Khang không hiểu trong đầu tiểu ca nhi này chứa thứ gì, tức giận quát: "Ngươi có biết hoà ly có nghĩa là gì không? Mười dặm tám làng quanh đây, ta chỉ từng nghe người ta goá chồng goá vợ, chưa bao giờ nghe nói có ai hoà ly cả."

Liễu Thiên Kiêu bĩu môi, hảo tâm mà lại bị xem là gan lừa ngựa mù: "Ta chẳng phải lo ngươi sau này gặp được ca nhi hay cô nương hợp ý rồi lại hối hận hay sao."

Hóa ra đây lại là ý tốt? Vệ Văn Khang hít sâu một hơi, nhủ thầm phải nhẫn nhịn, không thể chấp nhặt với tiểu ca nhi vô tri này: "Đã chấp nhận thành thân, về sau chỉ cần ngươi sống cùng ta cho yên ổn, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, lại càng không có chuyện đi dây dưa với cô nương hay ca nhi khác."

Tình cảm nam nữ hay phu phu, y cũng chỉ từng thấy qua trong mấy quyển tiểu thuyết mà phụ thân y mua về, nào là thư sinh nghèo gặp tiểu thư nhà quan, hai bên vừa gặp đã yêu, nguyện sống chết bên nhau.

Lại có chuyện công tử nhà thế gia du ngoạn giang hồ, tình cờ kết giao với một hoa khôi thanh lâu và một tiểu thư con nhà nho, một người kiều diễm phong tình, một người đoan trang thanh nhã, công tử không nỡ chọn bên nào, rốt cuộc hai nàng cùng chung một chồng, vui vẻ hòa thuận hầu hạ phu quân.

Phụ thân y mỗi lần đọc đến đều không kiềm được thở dài cảm thán, trong mắt đầy mộng tưởng cùng không cam tâm. Mẫu thân y thì chữ nghĩa chẳng biết một chữ, tưởng trượng phu đang đọc sách khoa cử, ngày nào cũng bưng trà rót nước hầu hạ tận tình, chẳng hay bị trượng phu chán ghét đến thế nào.
« Chương TrướcChương Tiếp »